Tấn bi kịch mất giang sơn vào tay giặc vì... yêu(1)
Nguyễn Mai Trân
Vì yêu, vì tin tới mất cảnh giác, tình yêu biến thành bi kịch, khiến giang sơn rơi vào tay giặc.
Bi kịch tình yêu Mỵ Châu - Trọng Thủy
Nhắc tới bi kịch mất nước vì tình yêu, có lẽ ai cũng nhớ ngay tới câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thuỷ từ những ngày đầu dựng nước.
Theo "Đại Việt sử ký toàn thư", An Dương Vương vua nước Văn Lang, đổi quốc hiệu là Âu Lạc, kêu gọi quân dân cả nước đắp Loa Thành. Loa Thành rất cao, truyền thuyết xưa kể rằng, thành cứ xây lại đổ. Để giữ được thành, An Dương Vương được thần Kim Quy (Rùa Vàng) trao cho móng để làm lẫy nỏ. Tướng Cao Lỗ dùng lẫy nỏ làm nỏ thần - bảo bối để vua chống lại giặc ngoại xâm.
Nhiều lần đánh chiếm Âu Lạc nhưng không thành, Triệu Đà xin cầu hòa, tìm cách cho con trai là Trọng Thủy cầu hôn con gái An Dương Vương là nàng Mỵ Châu. An Dương Vương đồng ý và thiếu cẩn trọng, không đề phòng con rể. Trong khi đó, Trọng Thủy lợi dụng sự nhẹ dạ cả tin của Mỵ Châu, tìm hiểu bí mật sức mạnh quân sự nước Âu Lạc.
Nàng Mỵ Châu khi say đắm yêu đương đã không còn giữ được bí mật, kể hết với chồng từ chuyện xây thành tới chuyện được thần Kim Quy giúp đỡ, và còn đưa chồng tới đền cấm cạnh cung vua để xem trộm nỏ thần. Theo truyền thuyết Cổ Loa và Ngọc phả An Dương Vương thì trong thời gian ở rể, Trọng Thủy đã xem xét, khám phá bí mật về sơ đồ bố phòng của quân sự Âu Lạc, vị trí kho mũi tên đồng và mua chuộc một số quan lại thân cận của An Dương Vương làm nội ứng. Sau đó, Trọng Thủy tìm cớ về thăm nhà, để cha là Triệu Đà mang quân sang xâm lược.
An Dương Vương vì chủ quan, đến phút cuối mới biết, nỏ thần không còn màu nhiệm. Khi quân địch ào ào chạy tới, vua mới vội vàng nhảy lên mình ngựa, để Mỵ Châu ngồi sau lưng chạy về phương Nam, mong thoát khỏi thành. Chẳng ngờ, Trọng Thủy vẫn tìm được đường vua chạy, vì trước khi chia tay, Mỵ Châu còn hẹn ước với Trọng Thủy là hai người sẽ tìm nhau nhờ áo lông ngỗng.
Vậy là nàng Mỵ Châu, vì thật thà, vì yêu tha thiết, chân thành, một lòng thủy chung với chồng đã vô tình trở thành người giết hại cha mình, để nước mất, nhà tan.



