Tân Dương – Vùng đất của những người ở lại
Mô tả ngắn: Khắc họa Tân Dương – mảnh đất kiên cường với những con người chọn ở lại bám đất, bám dân, dựng xây phong trào cách mạng giữa lòng địch
Sau Hiệp định Genève năm 1954, lịch sử đặt miền Nam trước những khúc ngoặt sinh tử. Có những người con Tân Dương vinh dự tập kết ra Bắc để học tập và chờ ngày trở về, nhưng cũng có những con người lựa chọn ở lại. Những "người ở lại" phải sống và chiến đấu trong một hoàn cảnh cực kỳ khắc nghiệt: Vừa phải lao động kiếm sống dưới sự kìm kẹp, dòm ngó gắt gao của kẻ thù, vừa phải giữ vững mạch liên lạc, âm thầm xây dựng phong trào cách mạng.
Phạm Văn Vẽ, Lê Quang Viễn và Phạm Thị Tư là ba cái tên, ba số phận khác nhau nhưng cùng chung một nhịp đập trái tim dành cho mảnh đất Tân Dương. Ông Phạm Văn Vẽ tận dụng sự tài ba về sông nước để làm du kích, biến những con rạch quen thuộc thành trận địa phục kích tiêu diệt giặc. Ông Lê Quang Viễn từ cậu bé đi làm thuê đã sớm giác ngộ, xông xáo trong các đội du kích Kháng Nhựt rồi đứng vào hàng ngũ Vệ quốc đoàn. Bà Phạm Thị Tư lại biến căn nhà nghèo của mình thành trạm giao liên, nuôi giấu cán bộ ngay dưới chân kẻ thù.
Mỗi người một nhiệm vụ, người trực tiếp cầm súng giáp mặt kẻ thù, người miệt mài chèo ghe tải lương, người ngâm mình dưới nước làm giao liên. Công việc của họ tuy khác nhau nhưng đều hướng về một mục tiêu tối thượng: Giải phóng quê hương.
Qua những cống hiến thầm lặng của họ, Tân Dương không chỉ đơn thuần là một địa danh địa lý trên bản đồ tỉnh Đồng Tháp. Đó là một "vùng đất thép", được nhào nặn và kết tinh bởi sự bền bỉ, gan góc của những con người hết sức bình dị nhưng đã sống và chiến đấu vô cùng phi thường.



