Bài viết

TÂN HÒA - NHỮNG DẤU CHÂN TRÊN ĐẤT THÉP VÀ NGỌN LỬA TRUYỀN ĐỜI

Tây Ninh19/04/2026Kim Xuân (Chi đoàn ấp Kênh Văn Phòng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÂN HÒA - NHỮNG DẤU CHÂN TRÊN ĐẤT THÉP VÀ NGỌN LỬA TRUYỀN ĐỜI

​Trong những năm tháng "mưa bom bão đạn" của cuộc kháng chiến, có những mảnh đất đã đi vào huyền thoại không phải bằng những công trình đồ sộ, mà bằng cả máu và nước mắt của những người con kiên trung. Tân Hòa – một cái tên nghe thật bình yên, nhưng phía sau sự bình yên ấy là một lịch sử rực cháy những đóa hoa lửa anh hùng.

​Tân Hòa năm ấy không chỉ là một xã trên bản đồ hành chính, mà là một "pháo đài lòng dân" vững chãi. Mỗi ngôi nhà, mỗi bờ tre đều trở thành hầm hào; mỗi người dân, từ những cụ già cho đến những em thơ, đều là một chiến sĩ.

​Ký ức của những người cao tuổi ở Tân Hòa vẫn vẹn nguyên hình ảnh những bà mẹ đào hầm nuôi giấu cán bộ ngay dưới gầm sàn, bên cạnh sự rình rập của kẻ thù. Giữa cái nắng cháy da của vùng đất anh hùng, người ta vẫn thấy những đoàn quân giải phóng hành quân ngày đêm, được tiếp sức bởi những bát nước chén cơm ấm tình hậu phương và những nụ cười hiền hậu của người mẹ quê hương.

​Câu chuyện thời hoa lửa ở Tân Hòa sẽ thật thiếu sót nếu không nhắc đến những người trẻ tuổi. Họ là những chàng trai vừa rời tay cày đã cầm chắc tay súng, là những cô gái giao liên tuổi mười sáu, mười bảy, băng mình qua những cánh đồng khét mùi thuốc súng để chuyển mật lệnh.

​"Chúng tôi đi không tiếc tuổi thanh xuân, vì biết rằng nếu đất nước không có độc lập, thì tuổi xuân cũng chẳng có nghĩa gì."

Đó là lời tâm sự của ông Phạm Văn Dõng - một cựu chiến binh khi nhìn về Bia tưởng niệm Tổ Quốc ghi công tại Tân Hòa – những cái tên ghi trên bia còn lữu giữ mãi. Họ hy sinh khi trái tim còn tràn đầy nhựa sống, khi lời hẹn ước về một ngày mùa xuân thanh bình, đất nước được thống nhất vẫn chưa kịp thực hiện. Họ chính là những "đóa hoa" đẹp nhất nở giữa vùng đất lửa, để màu xanh của lúa, của ngô hôm nay được tươi tốt hơn trên mảnh đất anh hùng.

​Chiến tranh đã đi qua, Tân Hòa khoác lên mình màu áo mới, vùng đất nông thôn mới. Những vết hố bom xưa đã được san lấp bởi những cánh đồng trĩu hạt, những con đường đất đỏ bụi mờ nay đã được nhựa hóa, bê tông hóa thẳng tắp, những chiếc cầu được xây dựng hoàn thiện và rộng lớn hơn để nối liền đôi bờ phát triển giao thông, kinh tế địa phương.

Nhưng, ngọn lửa từ quá khứ vẫn chưa bao giờ nguội tắt hẳn. Nó sống trong câu chuyện của người cha kể cho con nghe bên mâm cơm tối; nó sống trong ánh mắt tự hào của lớp thanh niên hôm nay khi đứng dưới ngọn cờ Tổ quốc và nó sống trong trách nhiệm giữ gìn truyền thống của một "Xã Anh hùng".

​Viết về "Câu chuyện thời hoa lửa" ở Tân Hòa là một cách để chúng ta cúi đầu tri ân quá khứ. Đó không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là bản hùng ca của cả một cộng đồng đã gắn bó máu thịt để giữ vững mảnh đất quê hương.

​Tân Hòa hôm nay đang vươn mình mạnh mẽ, nhưng sâu trong lòng đất mẹ, những ký ức hoa lửa vẫn tỏa sáng, nhắc nhở thế hệ mai sau rằng: Hòa bình hôm nay được dệt bằng khát vọng và sự hy sinh của một thời đại rực rỡ lửa và hoa.

Là một đoàn viên, thế hệ trẻ ngày nay chúng ta cần phải ghi nhớ những công ơn to lớn ấy, phải ra sức dựng xây một quê hương ngày càng phát triển vững mạnh, hiện đại và ngày càng văn minh hơn nữa. Chúng ta luôn tiên phong dẫn dắt cả thế hệ trẻ tại địa phương phát triển theo hướng hiện đại, tích cực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn