Bài viết

Tàn nhưng không phế

Quảng Ninh18/07/2026Nguyễn Thùy Linh (LCĐ Khoa Văn hóa - Nghệ thuật, Trường Đại học Hạ Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Giới thiệu nhân vật: Câu chuyện kể về bác Nguyễn Hồng Dân (thường gọi là chú Ba Dân), sinh năm 1953, hiện đang sinh sống tại xã vũng cốt vãng năm xưa, nay thuộc huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang. Bác là thương binh hạng 2/4 với tỷ lệ thương tật lên đến 61%. Thời hoa lửa gian khổ: Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác Dân hăng hái lên đường nhập ngũ, chiến đấu tại chiến trường miền Tây Nam Bộ. Trong một trận chiến ác liệt năm 1974, một quả pháo nổ gần đã cướp đi vĩnh viễn đôi chân của bác. Đang là một chàng thanh niên tràn đầy hoài bão, việc mất đi đôi chân là một cú sốc tinh thần vô cùng lớn. Hành trình phi thường ""Tàn nhưng không phế"": Trở về đời thường với cơ thể không còn lành lặn, bác Dân không chọn cách trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Khắc ghi lời dạy của Bác Hồ: ""Thương binh tàn nhưng không phế"", bác bắt đầu tập đi bằng hai chiếc ghế gỗ nhỏ, rồi chuyển sang dùng xuồng ba lá để di chuyển trên sông nước. Thấy trẻ em trong vùng sông nước đi học quá khó khăn, dễ gặp nguy hiểm, bác Dân đã nảy ra một ý tưởng táo bạo: Tự mình đi xây cầu. Trong suốt hàng chục năm qua, bằng số tiền trợ cấp thương binh ít ỏi tích lóp được, kết hợp với việc vận động các nhà hảo tâm, người thương binh già mất đôi chân ấy đã trực tiếp khảo sát, thiết kế và tham gia xây dựng hơn 60 cây cầu bê tông lớn nhỏ cho vùng quê nghèo. Hình ảnh người thương binh không chân, ngồi trên chiếc xuồng, tự tay pha hồ, đổ bê tông làm cầu đã trở thành biểu tượng sống động cho ý chí Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn