TĂNG THIẾT GIÁP
Khát Vọng Tuổi Trẻ Và Tiếng Gọi Của Tổ Quốc
Năm 1959, khi vừa tròn 19 tuổi — lứa tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và hoài bão, chàng thanh niên Lê Văn An đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Bắc xã hội chủ nghĩa và sự nghiệp đấu tranh thống nhất nước nhà. Cụ chính thức lên đường nhập ngũ, mang theo niềm tự hào và ý chí sắt đá của người con đất học, đất võ Hoằng Hóa.
Bước chân vào quân ngũ, cụ được biên chế vào Binh chủng Tăng thiết giáp — một trong những lực lượng đột kích quan trọng, "quả đấm thép" của Quân đội Nhân dân Việt Nam lúc bấy giờ.
Những Năm Tháng Rèn Luyện Trên "Xe Tấn Công"
Giai đoạn từ năm 1959 đến năm 1962 là thời kỳ miền Bắc đang dốc lòng xây dựng Quân đội chính quy, hiện đại để làm hậu phương vững chắc cho tiền tuyến miền Nam. Trở thành một người lính xe tăng đồng nghĩa với việc cụ Lê Văn An phải trải qua những tháng ngày huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt, khắc nghiệt:
Làm chủ khí tài: Sử dụng và làm chủ những khối sắt thép nặng hàng chục tấn trong điều kiện kỹ thuật còn nhiều hạn chế.
Ý chí sắt đá: Rèn luyện tinh thần "vào sinh ra tử", sẵn sàng trở thành mũi nhọn tiến công, húc văng mọi hàng rào dây thép gai của kẻ thù.
Dù trong buồng lái nóng bức như thiêu như đốt hay trên những bãi tập đầy nắng gió, người chiến sĩ Lê Văn An cùng đồng đội vẫn giữ vững khẩu hiệu: "Đã lên xe là mang ngôi sao quyết thắng".
Trở Về Đời Thường – Vẹn Nguyên Phẩm Chất "Bộ Đội Cụ Hồ"
Năm 1962, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự và cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ trong màu áo lính tăng, cụ Lê Văn An xuất ngũ, trở về quê hương Hoằng Phú thân yêu.
Rời xa vô lăng xe tăng và tiếng gầm vang của động cơ, cụ lại bắt tay vào công cuộc lao động sản xuất, xây dựng quê hương. Trong suốt những năm tháng sau đó, dù ở bất kỳ cương vị nào, cụ vẫn luôn giữ vững và phát huy bản lĩnh của người lính:
Gương mẫu, đi đầu trong các phong trào thi đua của địa phương.
Nuôi dạy con cháu chăm ngoan, thành đạt, trở thành những công dân có ích cho xã hội.
Tích cực đóng góp cho phong trào Cựu chiến binh xã Hoằng Phú, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho thế hệ trẻ noi theo.
Lời Kết Hôm nay, ở tuổi xưa nay hiếm, cụ Lê Văn An chính là "nhân chứng sống", là niềm tự hào không chỉ của gia đình, dòng họ mà còn của toàn thể nhân dân xã Hoằng Phú. Xin được nghiêng mình kính cẩn trước những cống hiến của cụ — người lính tăng năm xưa đã góp gạch xây nên bức tường thành độc lập vững chắc của Tổ quốc hôm nay. Kính chúc cụ luôn mạnh khỏe, trường thọ và mãi là bóng cây đại thụ tỏa sáng tinh thần cách mạng!



