TAO VĂN CHOM – NGƯỜI LÍNH Ở SƠN LA
Tao Văn Chom tham gia kháng chiến khi vùng Sơn La còn là chiến trường nhiều gian khó. Những dãy núi cao, những con đường mòn quanh co không chỉ là địa hình quen thuộc mà còn là nơi ông cùng đồng đội bám trụ, giữ đất.
Những ngày đầu vào quân ngũ, ông Chom chưa quen với kỷ luật và nhịp sống quân đội. Nhưng chỉ sau vài tháng, ông đã trở thành một người lính rắn rỏi, quen với hành quân đường dài, quen với cái đói, cái rét và cả những đêm phục kích giữa rừng sâu.
Có lần đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận chuyển qua một con đèo hiểm trở. Địch thường xuyên phục kích, bắn phá. Ông Chom cùng đồng đội phải thay nhau canh gác suốt đêm. Gió núi thổi lạnh buốt, nhưng không ai dám lơ là. Ông từng nói: “Chỉ cần mình sơ suất một chút, cả đoàn phía sau sẽ gặp nguy hiểm.”
Trong một trận đụng độ bất ngờ, ông Chom là người bình tĩnh nhất. Khi tiếng súng nổ, nhiều người còn chưa kịp định thần, ông đã nhanh chóng tìm vị trí, vừa chiến đấu vừa hô anh em giữ đội hình. Nhờ đó, đơn vị không bị rối loạn và giữ được tuyến đường.
Chiến tranh qua đi, ông trở về với cuộc sống bình dị. Nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng ở Sơn La, ông vẫn nhớ rõ từng con dốc, từng cánh rừng – nơi tuổi trẻ của ông đã gắn bó và cống hiến.



