TẬP 17: 24/6/1966 – TRẬN ĐÁNH TRÊN BẦU TRỜI VÕ NHAI (Tiếp)
Hai chiến công.
Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ rằng mình đang tạo nên một điều đặc biệt.
Đối với ông, mỗi trận đánh chỉ là một nhiệm vụ.
Ngày mai có thể lại xuất kích.
Đối phương vẫn còn đó.
Chiến tranh vẫn tiếp tục.
Và một phi công không thể sống bằng chiến công của ngày hôm qua.
Nhưng có một điều đã thay đổi.
Nguyễn Văn Bảy bắt đầu được đồng đội tin tưởng hơn.
Một người phi công đã lập công không còn là người mới.
Khi vào trận...
anh đã biết cách xử lý tình huống.
Biết khi nào phải chờ.
Biết khi nào phải áp sát.
Biết khi nào phải thoát ly.
Và quan trọng nhất...
biết rằng muốn thắng một đối thủ mạnh hơn, không nhất thiết phải mạnh hơn đối thủ.
Hai chiến công đầu tiên của Nguyễn Văn Bảy đều cho thấy một phong cách rất rõ:
đánh gần.
đánh nhanh.
đánh vào thời điểm đối phương sơ hở.
Không tìm cách phô trương.
Không cố kéo dài trận đánh.
Không để mình rơi vào thế bất lợi.
Đó là cách một chiếc MiG-17 có thể đối đầu với những máy bay Mỹ hiện đại hơn.
Nhưng chiến tranh không cho người lính nhiều thời gian nghỉ ngơi.
Sau trận đánh ngày 24 tháng 6...
những chuyến bay tiếp tục.
Những ngày trực chiến tiếp tục.
Những chiếc MiG tiếp tục chờ lệnh.
Và Nguyễn Văn Bảy vẫn còn phải viết thêm 5 lần nữa vào câu chuyện của con số 7.
Chiến công thứ ba sẽ đến vào một ngày khác.
Đối thủ lần này lại là một chiếc máy bay Mỹ.
Nhưng trận đánh ấy sẽ cho thấy một điều:
càng nhiều chiến công, người phi công càng trở thành mục tiêu mà đối phương phải đặc biệt chú ý.
Nguyễn Văn Bảy bắt đầu bước vào giai đoạn mà tên tuổi của ông không còn xa lạ với những người cùng chiến đấu trên bầu trời.

