TẬP 17: CHIẾN CÔNG THỨ BA – KHI CÁI TÊN “BẢY” BẮT ĐẦU ĐƯỢC NHỚ
Sau hai chiến công đầu tiên, Nguyễn Văn Bảy tiếp tục những ngày trực chiến như bao phi công khác.
Không có lễ vinh danh.
Không có thời gian để nghỉ ngơi.
Chiến tranh vẫn đang diễn ra.
Những chiếc máy bay Mỹ vẫn xuất hiện trên bầu trời miền Bắc.
Và những chiếc MiG-17 vẫn phải cất cánh.
Nhưng từ đây, người phi công miền Nam ấy đã bắt đầu được đồng đội chú ý.
Không phải vì ông nói nhiều.
Mà vì mỗi khi bước vào buồng lái...
ông luôn giữ một sự bình tĩnh đặc biệt.
Nguyễn Văn Bảy hiểu rất rõ chiếc MiG-17 của mình.
Ông biết nó không thể chạy đua với những máy bay Mỹ hiện đại hơn.
Không thể dựa hoàn toàn vào tốc độ.
Không thể kéo dài trận đánh quá lâu.
Muốn chiến thắng...
phải đưa đối phương vào cuộc chiến mà MiG-17 có lợi thế.
Đó là khoảng cách gần.
Ở đó, người phi công và chiếc máy bay gần như trở thành một.
Mắt nhìn.
Tay điều khiển.
Não phán đoán.
Và khẩu pháo chờ đúng khoảnh khắc.
Những người đồng đội dần nhận ra một đặc điểm ở Nguyễn Văn Bảy.
Ông không phải kiểu phi công thích lao vào trận đánh một cách nóng vội.
Ông quan sát.
Chờ đợi.
Tìm khoảng trống.
Rồi mới hành động.
Đó là điều vô cùng quan trọng trong không chiến.
Bởi một phi công quá nóng vội có thể nhìn thấy mục tiêu trước...
nhưng lại trở thành người bị bắn trước.

