TẬP 2: “THANH GƯƠM BẠC” – NGÀY ĐẶNG NGỌC NGỰ GẶP MIG-21 (Tiếp)
Những năm tháng tiếp theo, Đặng Ngọc Ngự tiếp tục chiến đấu.
Tên tuổi ông dần được biết đến trong đơn vị.
Nhưng lúc ấy...
con số 7 vẫn chưa xuất hiện.
Chưa có ai biết rằng sau này nó sẽ trở thành một dấu mốc đặc biệt.
Chưa có ai nhìn vào một người phi công trẻ rồi nói:
“Đây sẽ là một trong những người có nhiều chiến công nhất.”
Không.
Trong chiến tranh, không ai biết trước ngày mai.
Mỗi lần cất cánh chỉ biết một điều:
phải hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Chiếc MiG-21 tiếp tục lao lên bầu trời.
Ngày này qua ngày khác.
Những đường bay ngày càng quen thuộc.
Những trận đánh ngày càng khốc liệt.
Đặng Ngọc Ngự ngày càng trưởng thành trong chiến đấu.
Và từng chiến công bắt đầu được ghi lại.
Một...
Rồi hai...
Rồi ba...
Con số ấy tiếp tục tăng lên.
Nhưng điều đáng nói nhất không phải là những con số.
Mà là cách người phi công ấy chiến đấu.
Bình tĩnh.
Quyết đoán.
Tin tưởng đồng đội.
Và luôn hiểu rằng phía dưới mình là quê hương.



