TẬP 21: 24/4/1967 – “KHÔNG TỐN MỘT VIÊN ĐẠN” (Tiếp)
Bốn chiếc MiG-17 lần lượt trở về.
Nguyễn Văn Bảy hạ cánh.
Động cơ tắt.
Nắp buồng lái mở ra.
Ông bước xuống.
Một kỹ thuật viên chạy tới.
Một người đồng đội hỏi:
— Trận đánh thế nào?
Nguyễn Văn Bảy chỉ cười.
Có lẽ lúc ấy...
ông cũng không nghĩ mình vừa thực hiện một trong những tình huống đáng nhớ nhất trong sự nghiệp.
Đối với người ngoài...
đó có thể là một câu chuyện kỳ lạ.
Nhưng đối với phi công chiến đấu...
đó là kết quả của kinh nghiệm.
Nguyễn Văn Bảy biết rõ:
không chiến là cuộc đấu của trí óc trước khi là cuộc đấu của vũ khí.
Chiến công thứ tư đã ở phía sau.
Nhưng ngày 24/4/1967 lại mở ra một điều khác.
Nguyễn Văn Bảy không chỉ được biết đến như một phi công có nhiều chiến công.
Ông bắt đầu được biết đến bởi cách chiến đấu.
Bình tĩnh.
Táo bạo.
Quyết đoán.
Và đặc biệt...
rất giỏi tận dụng sai lầm của đối phương.
Sau trận đánh ấy...
cái tên Nguyễn Văn Bảy ngày càng nổi tiếng trong đơn vị.
Nhưng chiến tranh vẫn tiếp tục.
Không có thời gian để nghỉ lâu.
Một nhiệm vụ mới sẽ đến.
Một ngày khác sẽ đến.
Và trên bầu trời...
vẫn còn rất nhiều máy bay Mỹ.
Nguyễn Văn Bảy đã có những chiến công tiếp theo.
Nhưng có một điều đặc biệt:
càng nhiều chiến công, ông càng phải đối mặt với nguy hiểm lớn hơn.
Đối phương ngày càng cảnh giác.
Các đội hình hộ tống chặt chẽ hơn.
Những chiếc F-4 ngày càng xuất hiện nhiều.
Và những phi công như Nguyễn Văn Bảy trở thành những mục tiêu mà đối phương phải đặc biệt chú ý.
Từ một người con miền Tây...
từ chàng trai từng học văn hóa chỉ trong 7 ngày...
từ người lính bước lên máy bay...
Nguyễn Văn Bảy giờ đây đã trở thành một phi công mà mỗi lần cất cánh đều có thể làm thay đổi cục diện một trận đánh.
Nhưng ông vẫn còn ba chiến công nữa.
Ba lần nữa...
con số sẽ tiến gần tới số 7.



