TẬP 22: CHIẾN CÔNG THỨ NĂM – NGƯỜI PHI CÔNG “ÁT”
Sau trận đánh ngày 24 tháng 4 năm 1967, cái tên Nguyễn Văn Bảy đã được nhắc đến nhiều hơn.
Nhưng với ông, chiến tranh vẫn chưa thay đổi.
Vẫn là những ngày trực chiến.
Vẫn là những lần chạy ra máy bay khi có báo động.
Vẫn là tiếng động cơ MiG-17 gầm lên giữa đường băng.
Vẫn là những chuyến bay mà không ai biết trước người phi công có trở về hay không.
Chỉ có một điều đã thay đổi:
Nguyễn Văn Bảy đã trở thành một phi công dày dạn kinh nghiệm.
Một phi công có nhiều chiến công thường có một thứ rất quý:
khả năng đọc trận đánh.
Không chỉ nhìn thấy máy bay đối phương.
Mà còn đoán được chúng sẽ làm gì.
Một chiếc F-4 đang bay thẳng...
sẽ có thể đổi hướng.
Một chiếc F-105 đang thực hiện nhiệm vụ...
sẽ có máy bay hộ tống.
Một chiếc máy bay vừa phát hiện MiG...
có thể lập tức gọi đồng đội đến hỗ trợ.
Vì vậy, Nguyễn Văn Bảy không bao giờ chỉ nhìn một mục tiêu.
Ông nhìn cả bầu trời xung quanh mục tiêu.
Trong những ngày chiến đấu ấy, MiG-17 vẫn là một chiếc máy bay có nhiều hạn chế.
Nó không có những thiết bị điện tử hiện đại như các máy bay Mỹ.
Không có khả năng tấn công từ khoảng cách rất xa.
Muốn sử dụng pháo hiệu quả...
phi công phải đưa máy bay đến gần.
Rất gần.
Điều đó đồng nghĩa với việc:
người phi công phải chấp nhận nguy hiểm.



