TẬP 23: CHIẾN CÔNG THỨ SÁU – CHỈ CÒN MỘT LẦN NỮA (Tiếp)
Một chiến công nữa.
Chiến công thứ sáu.
Sáu.
Chỉ còn một.
Một chiến công nữa...
và con số ấy sẽ trở thành điều đặc biệt.
Nhưng không ai trên sân bay lúc ấy biết rằng con số 7 sẽ gắn với Nguyễn Văn Bảy đến mức nào.
Bởi ông chưa hề nghĩ:
“Mình phải có đủ 7.”
Ông chỉ nghĩ:
“Phải hoàn thành nhiệm vụ.”
Chiếc MiG-17 trở về.
Nguyễn Văn Bảy hạ cánh.
Những người thợ máy chạy ra.
Đồng đội chờ đợi.
Ông bước xuống.
Mọi người biết ông vừa lập chiến công.
Nhưng trong ánh mắt người phi công...
vẫn là sự bình thản.
Sáu chiến công.
Nguyễn Văn Bảy đã trở thành một trong những phi công xuất sắc của lực lượng.
Nhưng ông vẫn chưa phải người mang số 7.
Và chiến công thứ bảy...
sẽ không đến ngay lập tức.
Chiến tranh có những khoảng thời gian tưởng như rất dài.
Có ngày không có trận đánh.
Có ngày chỉ bay tuần tra.
Có ngày máy bay đối phương xuất hiện nhưng không thể tiếp cận.
Có ngày đã vào vị trí nhưng phải rút.
Người phi công phải biết chờ.
Và chính sự chờ đợi ấy khiến chiến công thứ bảy trở nên đặc biệt.
Bởi khi nó đến...
Nguyễn Văn Bảy đã có rất nhiều kinh nghiệm.
Ông đã biết đối phương.
Biết chiếc MiG.
Biết bầu trời.
Biết đồng đội.
Và biết chính mình.
Rồi một ngày...
lệnh xuất kích lại vang lên.
Nguyễn Văn Bảy bước lên chiếc MiG-17.
Ông không biết đây có phải chuyến bay cuối cùng của mình hay không.
Không biết mục tiêu sẽ là ai.
Không biết trận đánh sẽ diễn ra thế nào.
Chỉ biết một điều:
ông phải cất cánh.
Chiếc MiG-17 lao lên bầu trời.
Một lần nữa...
Người phi công mang tên Bảy tiến về phía trận chiến.
Và lần này...
ông sẽ viết nên con số cuối cùng.

