TẬP 25: BẢY LÚA – NGƯỜI TỪNG BAY TRÊN TRỜI, TRỞ VỀ VỚI ĐẤT (Tiếp)
Ngày trước, Nguyễn Văn Bảy từng nhìn xuống những cánh đồng từ trên cao.
Những mảnh ruộng chỉ nhỏ như những ô vuông.
Những con kênh giống những đường chỉ chạy giữa đồng bằng.
Những mái nhà nằm dưới cánh máy bay.
Từ độ cao ấy...
quê hương hiện ra thật khác.
Nhưng sau này, ông không còn nhìn quê hương từ buồng lái nữa.
Ông đi giữa những cánh đồng.
Tự tay chăm cây.
Nuôi cá.
Trồng sen.
Có một sự đối lập rất đẹp trong cuộc đời Nguyễn Văn Bảy.
Trên bầu trời...
ông là một người lính.
Phải quyết đoán.
Phải nhanh.
Phải chính xác.
Chỉ một khoảnh khắc chậm trễ có thể trả giá bằng mạng sống.
Nhưng dưới mặt đất...
ông lại trở thành một người nông dân kiên nhẫn.
Hạt giống phải chờ.
Cây phải lớn.
Ruộng phải chăm.
Ao cá phải theo dõi.
Không thể thúc ép mùa màng bằng mệnh lệnh.
Có lẽ sau nhiều năm chiến đấu...
ông càng hiểu giá trị của sự bình yên.
Một buổi sáng không có còi báo động.
Một ngày không phải mặc đồ bay.
Một đêm được ngủ mà không phải chờ lệnh xuất kích.
Đối với nhiều người...
đó chỉ là cuộc sống bình thường.
Nhưng với một người từng đi qua chiến tranh...
bình thường chính là một điều rất quý giá.



