TẬP 25: BẢY LÚA – NGƯỜI TỪNG BAY TRÊN TRỜI, TRỞ VỀ VỚI ĐẤT (Tiếp)
Những người từng biết ông trong quân ngũ có thể vẫn nhớ Nguyễn Văn Bảy của những năm tháng ấy.
Người phi công MiG-17.
Người từng 13 lần nổ súng.
Người được phía Việt Nam ghi nhận bắn rơi 7 máy bay Mỹ.
Người từng đối đầu với những chiếc F-4 và F-105.
Nhưng những người gặp ông ở quê nhà lại nhìn thấy một hình ảnh khác.
Một ông già giản dị.
Nói chuyện chân chất.
Gắn bó với ruộng đồng.
Đôi khi...
những người trẻ tìm đến hỏi chuyện về chiến tranh.
Họ muốn nghe về MiG-17.
Muốn biết cảm giác khi máy bay Mỹ xuất hiện.
Muốn biết ông đã bắn rơi máy bay như thế nào.
Muốn biết tại sao một chiếc MiG-17 có thể đối đầu với những máy bay hiện đại hơn.
Nguyễn Văn Bảy kể lại.
Nhưng cách kể của ông vẫn rất mộc mạc.
Không biến mình thành nhân vật chính của một câu chuyện hào hùng.
Ông thường nhắc đến đồng đội.
Nhắc đến những người dẫn đường.
Những người thợ máy.
Những người đã cùng ông chiến đấu.
Bởi ông hiểu một điều mà chỉ những người từng trải qua chiến tranh mới hiểu sâu sắc:
Một chiến công không bao giờ chỉ thuộc về một người.
Người phi công là người bóp cò.
Nhưng trước đó...
có người phát hiện mục tiêu.
Có người dẫn đường.
Có người chuẩn bị máy bay.
Có người bảo dưỡng động cơ.
Có đồng đội bay bên cạnh.
Có những người dưới mặt đất chờ máy bay trở về.
Và có những người...
đã không bao giờ trở về nữa.



