TẬP 28: ĐÊM 27/12/1972 – PHẠM TUÂN SĂN B-52 (Tiếp)
Chiếc MiG-21 bắt đầu chạy.
Tốc độ tăng dần.
Rồi...
rời khỏi đường băng.
Phạm Tuân bước vào màn đêm.
Phía trước...
là mục tiêu.
Nhưng ban đêm khiến mọi thứ trở nên khó khăn.
Không có đường chân trời rõ ràng.
Không dễ nhận biết khoảng cách.
Không thể chỉ nhìn bằng mắt để tìm B-52.
Người phi công phải dựa rất nhiều vào hệ thống dẫn đường.
Thông tin từ mặt đất liên tục truyền xuống.
Hướng bay.
Độ cao.
Khoảng cách.
Vị trí mục tiêu.
Phạm Tuân giữ chiếc MiG-21 ổn định.
Ông biết rằng mình không được tự ý lao vào.
Nếu vào quá sớm...
có thể bị phát hiện.
Nếu vào quá muộn...
có thể bỏ lỡ mục tiêu.
Nếu tiếp cận sai hướng...
có thể bị máy bay hộ tống hoặc hệ thống phòng không đối phương đe dọa.
Trong sở chỉ huy...
các nhân viên dẫn đường theo dõi từng chuyển động.
Họ biết vị trí của máy bay.
Biết vị trí của các tốp B-52.
Họ truyền lệnh xuống.
Người phi công trên không tiếp nhận.
Một cuộc chiến giữa mắt người, máy móc và thời gian đang diễn ra.


