TẬP 28: ĐÊM 27/12/1972 – PHẠM TUÂN SĂN B-52 (Tiếp)
Rồi...
một tín hiệu xuất hiện.
Mục tiêu ở phía trước.
Phạm Tuân điều chỉnh hướng.
Chiếc MiG-21 tiếp tục tiến.
Khoảng cách giảm.
B-52 vẫn chưa hoàn toàn xuất hiện rõ trong tầm mắt.
Nhưng người phi công biết...
nó đang ở đó.
Phạm Tuân tiếp tục áp sát.
Đây là lúc thần kinh phải cực kỳ vững vàng.
Bởi xung quanh không chỉ có một mối nguy hiểm.
Có thể có máy bay hộ tống.
Có thể có tên lửa.
Có thể có nhiễu điện tử.
Và phía dưới...
là cả một mạng lưới phòng không đang hoạt động.
Khoảng cách tiếp tục giảm.
Rồi...
một bóng máy bay lớn xuất hiện trong màn đêm.
Phạm Tuân nhận ra mục tiêu.
B-52.
Trong vài giây...
ông phải đưa ra quyết định.
Không thể do dự.
MiG-21 tiếp tục tiến.
Hệ thống vũ khí được đưa vào trạng thái chiến đấu.
Mục tiêu ngày càng rõ.
Phạm Tuân đưa máy bay vào vị trí tấn công.
Tên lửa đã sẵn sàng.
Khoảnh khắc ấy...
không có tiếng hò hét.
Không có sự phấn khích.
Chỉ có sự tập trung tuyệt đối.
Người phi công biết:
nếu sai một bước, mình có thể không trở về.



