TẬP 28: ĐÊM 27/12/1972 – PHẠM TUÂN SĂN B-52 (Tiếp)
Phạm Tuân mở nắp buồng lái.
Ông bước xuống.
Những người dưới mặt đất chạy tới.
Một trận đánh vừa kết thúc.
Nhưng họ chưa biết hết những gì đã xảy ra trên bầu trời.
Chỉ biết rằng...
một chiếc MiG-21 đã trở về.
Sau đó, chiến công được xác nhận.
Phạm Tuân được ghi nhận đã bắn rơi một B-52 trong đêm 27/12/1972.
Chiến công ấy trở thành một trong những dấu mốc quan trọng nhất trong sự nghiệp của ông.
Nhưng có một chi tiết rất đáng chú ý.
Phạm Tuân không chỉ là một phi công.
Ông là một người được đào tạo để chiến đấu trong những điều kiện cực kỳ phức tạp.
Và những kinh nghiệm ấy sau này lại giúp ông thực hiện một nhiệm vụ hoàn toàn khác.
Chỉ tám năm sau...
ông lại ngồi vào một buồng lái.
Nhưng lần này...
không phải buồng lái MiG-21.
Không có tên lửa.
Không có radar dẫn đường để săn máy bay.
Không có B-52.
Trước mặt ông sẽ là một thứ khổng lồ hơn rất nhiều:
một tên lửa đẩy.
Năm 1980.
Phạm Tuân được lựa chọn tham gia chương trình bay vũ trụ của Liên Xô.
Ông trở thành một trong những ứng viên của chương trình Interkosmos.
Cuộc huấn luyện bắt đầu.
Nếu huấn luyện phi công chiến đấu đã khó...
thì huấn luyện một nhà du hành vũ trụ còn khắc nghiệt hơn.
Ông phải học:
Vật lý.
Kỹ thuật tàu vũ trụ.
Định hướng.
Sinh lý học.
Khả năng chịu quá tải.
Khả năng thích nghi với môi trường không trọng lượng.
Và vô số kiến thức mà một phi công chiến đấu thông thường không cần sử dụng.


