TẬP 29: 23/7/1980 – KHI PHẠM TUÂN NHÌN TRÁI ĐẤT TỪ VŨ TRỤ (Tiếp)
Đối với một phi công...
cảm giác ấy không hoàn toàn xa lạ.
Ông từng trải qua những lần tăng tốc trên MiG-21.
Từng chịu quá tải trong những pha cơ động.
Nhưng tên lửa Soyuz khác hoàn toàn.
Nó không chỉ đưa máy bay lên cao.
Nó phải đưa cả con tàu vượt khỏi tầng khí quyển và đạt vận tốc đủ lớn để đi vào quỹ đạo.
Tên lửa tiếp tục tăng tốc.
Bên ngoài cửa sổ...
bầu trời thay đổi.
Màu xanh dần trở nên đậm hơn.
Rồi...
đen.
Đó là khoảnh khắc kỳ lạ.
Chỉ vài phút trước...
Phạm Tuân còn ở trên Trái Đất.
Giờ đây...
ông đang nhìn hành tinh của mình từ bên ngoài khí quyển.
Không còn những đường biên giới.
Không còn những chiến trường.
Không còn những thành phố riêng biệt.
Chỉ có một quả cầu xanh và trắng...
trôi giữa bóng tối vô tận.
Phạm Tuân nhìn Trái Đất.
Có lẽ trong khoảnh khắc ấy...
những hình ảnh của quê hương hiện lên trong tâm trí.
Thái Bình.
Những cánh đồng.
Những con đường làng.
Những người thân.
Những người đồng đội.
Và cả những năm tháng chiến tranh.



