TẬP 5: NHỮNG CHIẾN CÔNG TRÊN ĐƯỜNG BAY
Có một điều mà những người bên ngoài chiến tranh thường khó hình dung.
Một phi công bắn hạ được một máy bay đối phương không có nghĩa là anh đã trở thành huyền thoại ngay lập tức.
Phía sau một chiến công là hàng trăm giờ huấn luyện.
Là những lần cất cánh trong điều kiện căng thẳng.
Là những buổi phân tích từng trận đánh.
Và quan trọng nhất...
là khả năng giữ được bình tĩnh khi mọi thứ diễn ra với tốc độ khủng khiếp.
Đặng Ngọc Ngự ngày càng trưởng thành qua những trận không chiến.
Ông không chỉ học cách điều khiển MiG-21.
Ông học cách chiến đấu bằng chính chiếc máy bay ấy.
MiG-21 có tốc độ rất cao và khả năng đánh chặn mạnh.
Nhưng nó cũng có những hạn chế.
Ra-đa và khả năng phát hiện, theo dõi mục tiêu không phải lúc nào cũng thuận lợi.
Vì vậy, phi công phải dựa rất nhiều vào thông tin từ mạng lưới ra-đa mặt đất, khả năng dẫn đường và sự phối hợp giữa các máy bay.
Không chiến lúc ấy không phải là câu chuyện:
“Ai có chiếc máy bay mạnh hơn thì người đó thắng.”
Mà là:
Ai phát hiện trước.
Ai tiếp cận đúng thời điểm.
Ai ra quyết định nhanh hơn.
Ai phối hợp tốt hơn.
Và những phi công MiG-21 Việt Nam ngày càng hoàn thiện cách đánh của mình.



