TẬP 8: NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG SAU “SỐ 7”
Sau ngày 8 tháng 7 năm 1972, câu chuyện về Đặng Ngọc Ngự thường được nhắc đến bằng một hình ảnh rất đơn giản:
Một chiếc MiG-21.
Một người phi công.
Một trận không chiến.
Bảy chiến công.
Nhưng nếu chỉ nhìn như vậy, người ta sẽ bỏ quên một nửa câu chuyện.
Bởi trên bầu trời, Đặng Ngọc Ngự chưa bao giờ thực sự chiến đấu một mình.
Ở dưới mặt đất là những người làm nhiệm vụ dẫn đường.
Trong sở chỉ huy là những người theo dõi từng tốp máy bay.
Tại sân bay là những người thợ máy chuẩn bị từng chiếc MiG.
Trong biên đội là những người đồng đội sẵn sàng bảo vệ lẫn nhau.
Và phía sau tất cả...
là một hệ thống chỉ huy, thông tin và dẫn đường được xây dựng qua nhiều năm chiến đấu.
Trong một trận không chiến, người phi công thường chỉ nhìn thấy phần cuối cùng của một quá trình dài.
Anh nghe một khẩu lệnh trong tai nghe.
Đổi hướng.
Tăng tốc.
Giữ độ cao.
Tiếp cận mục tiêu.
Nhưng trước đó, ở đâu đó dưới mặt đất, đã có những người theo dõi bầu trời.
Họ phải xác định vị trí đối phương.
Ước tính hướng bay.
Tính toán khả năng tiếp cận.
Rồi truyền thông tin cho phi công.
Từng con số.
Từng hướng bay.
Từng khoảng cách.
Tất cả đều phải chính xác.
Bởi nếu thông tin sai...
người phải đối mặt với hậu quả cuối cùng chính là phi công trên bầu trời.
Đó là lý do những người làm công tác dẫn đường thường được gọi là “đôi mắt dưới mặt đất” của phi công.
Họ không ngồi trong buồng lái.
Nhưng họ đang nhìn vào cùng một trận chiến.
Họ không trực tiếp bóp cò.
Nhưng những khẩu lệnh của họ có thể quyết định một chiếc MiG có tiếp cận được đối phương hay không.
Và trong những trận đánh năm 1972...
vai trò ấy trở nên đặc biệt quan trọng.



