TẬP 8: NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG SAU “SỐ 7” (Tiếp)
Sau một trận không chiến...
người ta thường nhìn lên bầu trời.
Nhưng những người ở lại lại nhìn về phía đường băng.
Họ chờ những chiếc MiG trở về.
Một chiếc...
rồi chiếc thứ hai...
rồi chiếc thứ ba.
Nhưng đôi khi...
có một khoảng trống.
Một chiếc máy bay không xuất hiện.
Một người phi công không bước xuống.
Ngày hôm đó, Đặng Ngọc Ngự không trở về.
Nhưng những người đồng đội của ông vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.
Chiến tranh không cho phép họ dừng lại quá lâu.
Ngày mai...
có thể lại có lệnh xuất kích.
Một người khác sẽ bước vào buồng lái.
Một chiếc MiG khác sẽ lăn bánh trên đường băng.
Một người thợ máy khác sẽ kiểm tra động cơ.
Một người dẫn đường khác sẽ ngồi trước bàn dẫn.
Và một người phi công khác sẽ nghe câu lệnh:
“Cất cánh!”
Có lẽ đó chính là điều khiến câu chuyện về những phi công MiG-21 trở nên đặc biệt.
Một chiến công có thể mang tên một người.
Nhưng chiến công ấy được tạo nên bởi rất nhiều người.
Đặng Ngọc Ngự có bảy chiến công.
Nhưng phía sau con số 7 là những người đã cùng ông bay.
Những người đã dẫn đường.
Những người đã chuẩn bị máy bay.
Những người đã chờ ông trở về.
Và những người sau cùng...
phải tiếp tục sống với ký ức về một người đồng đội không trở lại.
Nhiều năm sau, khi nhìn lên bầu trời...
người ta có thể không còn nghe tiếng động cơ MiG-21.
Không còn thấy những chiếc máy bay phản lực lao qua tầng mây.
Nhưng lịch sử vẫn còn đó.
Tên của những người phi công vẫn còn đó.
Và trong số những cái tên ấy...
có một người mang một con số rất đặc biệt:
ĐẶNG NGỌC NGỰ
7 CHIẾN CÔNG
Nhưng câu chuyện chưa kết thúc.
Bởi sau những phi công như Đặng Ngọc Ngự...
còn có cả một thế hệ “Át” MiG-21.
Những con người đã biến bầu trời miền Bắc thành một chiến trường đặc biệt trong lịch sử hàng không quân sự.
Và nếu Đặng Ngọc Ngự là “Số 7”...
thì người đứng đầu bảng thành tích ấy lại là một cái tên khác.
Một người đã trở thành huyền thoại với 9 chiến công.
Nguyễn Văn Cốc.



