TẬP 8: NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG SAU “SỐ 7” (Tiếp)
Đặng Ngọc Ngự tiếp cận chiếc F-4.
Trong tích tắc...
ông khai hỏa.
Một quả tên lửa được phóng đi.
Mục tiêu bị đánh trúng.
Chiếc F-4 mất khả năng chiến đấu.
Theo tư liệu dẫn đường được ghi lại, Đặng Ngọc Ngự đã hạ chiếc F-4 lúc khoảng 8 giờ 57 phút 30 giây trong trận đánh ngày 8/7/1972.
Một chiến công nữa.
Nhưng ngay lập tức...
một vấn đề khác xuất hiện.
Sau khi phóng tên lửa ở cự ly rất gần, chiếc MiG-21 của Đặng Ngọc Ngự gặp tình huống nguy hiểm.
Động cơ bị ảnh hưởng và máy bay mất khả năng hoạt động bình thường trong một thời điểm.
Người phi công phải xử lý tình huống ngay trên bầu trời.
Không có mặt đất bên dưới để sửa chữa.
Không có kỹ thuật viên bên cạnh.
Chỉ có buồng lái chật hẹp...
và một chiếc máy bay đang ở giữa vùng chiến đấu.
Ở dưới mặt đất, những người dẫn đường vẫn theo dõi.
Họ hiểu rằng lúc này không thể để người phi công mất phương hướng.
Các khẩu lệnh tiếp tục được truyền xuống.
Hướng bay.
Độ cao.
Tốc độ.
Tất cả nhằm đưa chiếc MiG ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Theo tư liệu về trận đánh, hệ thống dẫn đường đã kịp thời hỗ trợ để Đặng Ngọc Ngự xử lý tình huống và đưa máy bay về hướng an toàn.
Đó là một trong những khoảnh khắc cho thấy chiến tranh trên không không chỉ được quyết định bằng tên lửa.
Nó còn được quyết định bởi...
thông tin.
sự phối hợp.
và khả năng giữ bình tĩnh của cả một hệ thống.
Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
Một chiếc F-4 khác xuất hiện.
Đối phương phản công.
Chiếc MiG-21 của Đặng Ngọc Ngự bị tấn công.
Một tên lửa được phóng về phía ông.
Và lần này...
người phi công không thể trở về.



