Bài viết

Táp Ná Boong Hây

Để làm doanh trại, toàn bộ chiến sỹ đều phải đi cắt cỏ tranh để lợp mái, ngày đầu đi gần càng ngày càng phải đi xa mới có cỏ tranh để cắt, sáng sớm chúng tôi đi từ thị trấn Thông Nông - Lương Can, được một đoạn thì vượt eo núi đá để đến khu vực Táp Ná, xa xa những bãi cỏ tranh rộng, trông rất gần nhưng lại rất xa, chúng tôi đi qua mấy đoạn suối, và khe đá ẩm ướt đầy lá han đỏ, các em lính tổng động viên 1979 chưa quen địa hình, chưa biết lá han liền bị lá han đốt rát, ngứa khắp chân, tay, bọn họ

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Để làm doanh trại, toàn bộ chiến sỹ đều phải đi cắt cỏ tranh để lợp mái, ngày đầu đi gần càng ngày càng phải đi xa mới có cỏ tranh để cắt, sáng sớm chúng tôi đi từ thị trấn Thông Nông - Lương Can, được một đoạn thì vượt eo núi đá để đến khu vực Táp Ná, xa xa những bãi cỏ tranh rộng, trông rất gần nhưng lại rất xa, chúng tôi đi qua mấy đoạn suối, và khe đá ẩm ướt đầy lá han đỏ, các em lính tổng động viên 1979 chưa quen địa hình, chưa biết lá han liền bị lá han đốt rát, ngứa khắp chân, tay, bọn họ bắt đầu dồn toa gãi, xuýt xoa. Cùng lúc đó có tiếng con gái phía xa và mỗi lúc càng gần, tự nhiên hết rát, hết ngứa mọi người đều đon đả chào hỏi làm quen, qua hỏi han thì biết đoàn chị gái, em gái là người của Lâm trường huyện về thăm nhà ngày chủ nhật. Chúng tôi tách tốp từng cặp vừa đi vừa trò chuyện thân mật… đoạn đường như vô tình ngắn lại, đã đến vạt đồi có cỏ tranh, hai đoàn phải lưu luyến chia tay…

Mấy hôm sau, khi đi chợ Thông Nông tôi nhìn thấy mấy tên lính nhà ta đứng với mấy bạn gái và nói chuyện rất thân mật, rồi phiên chợ tan họ cùng về nhưng hướng đi về khu tập thể lâm trường…

Cơm trưa đã lấy về, mà A vẫn trống vắng, đói là ta ăn cơm trước, đến khoảng hơn 13 h vẫn không thấy tên nào về, sợ cơm thiu thì phí, ta lại dậy đánh chén, hôm đó được một bữa no nê…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn