Tắt bóng đèn khi rời phòng và sự tôn trọng công quỹ
Đào Thị Thủy Tiên
Mỗi lần bước chân ra khỏi phòng làm việc hay phòng ngủ, dù chỉ ra ngoài đi dạo vài phút, Bác luôn có thói quen dừng lại trước cửa, với tay tắt công tắc đèn và quạt điện. Người kiểm tra kỹ lưỡng từng vòi nước xem có bị rỉ giọt nào hay không.
Một buổi chiều mùa hè oi bức, khi đi bách bộ qua dãy hành lang của văn phòng cơ quan, Bác nhìn thấy bóng đèn điện treo ngoài hiên vẫn bật sáng choang giữa ban ngày mà không có ai qua lại. Bác liền bước tới tắt công tắc đi, sau đó Người gọi đồng chí cán bộ phụ trách hành chính lại, nhẹ nhàng hỏi: — "Chú có biết tiền điện của cơ quan này lấy từ đâu ra để trả không?" Đồng chí cán bộ bối rối thưa: — "Dạ thưa Bác, lấy từ ngân sách Nhà nước ạ."
Bác nghiêm nét mặt lại và giảng giải: — "Ngân sách Nhà nước chính là tiền mồ hôi, nước mắt của nhân dân đóng thuế mà thành. Một ngọn đèn để sáng lãng phí cả ngày là ta đang tiêu hoang tiền của dân. Người cán bộ cách mạng mà không biết xót xa trước sự lãng phí tiền bạc của dân từ việc nhỏ nhất như cái bóng đèn, ngọn nến, thì làm sao có thể giao phó quản lý những công trình, dự án tiền muôn bạc vạn của quốc gia được?"



