“TẤT CẢ CHÚNG MÀY ĐÃ BỊ MỘT MÌNH TAO BAO VÂY!” – KHÍ PHÁCH HUYỀN THOẠI CỦA “CON HÙM XÁM ĐÈO HẢI VÂN” TRỊNH TỐ TÂM
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những câu nói chỉ gói gọn trong vài từ nhưng đủ để khắc sâu vào ký ức của nhiều thế hệ. “Tất cả chúng mày đã bị một mình tao bao vây!” Đó không chỉ là một câu thách thức quân thù. Đó còn là biểu tượng cho tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và khí phách phi thường của người lính Việt Nam giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất. Người đã thốt lên câu nói ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trịnh Tố Tâm, người được đồng đội và nhân dân t
Trịnh Tố Tâm sinh năm 1945 tại tỉnh Hà Đông trước đây (nay thuộc thành phố Hà Nội). Ông lớn lên trong giai đoạn đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh và sớm mang trong mình khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.
Khi vẫn còn là học sinh, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Trong số rất nhiều chiến trường khốc liệt lúc bấy giờ, ông xung phong vào mặt trận Trị Thiên – Huế, nơi được xem là một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Những năm ấy, bom đạn gần như phủ kín núi rừng miền Trung.
Mỗi cánh rừng, mỗi con dốc, mỗi đoạn đường đều có thể trở thành chiến trường bất cứ lúc nào.
Trong số những vị trí chiến lược quan trọng nhất, đèo Hải Vân giữ vai trò đặc biệt.
Con đèo hiểm trở nối liền Huế với Đà Nẵng là tuyến vận chuyển quân sự trọng yếu của quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Hằng ngày, từng đoàn xe quân sự nối đuôi nhau vận chuyển binh lính, vũ khí, đạn dược và các loại hàng tiếp tế qua cung đường này.
Đối với đối phương, đây là tuyến huyết mạch không thể thay thế.
Nhưng đối với Trịnh Tố Tâm và đồng đội, đèo Hải Vân lại trở thành nơi tổ chức những trận đánh táo bạo khiến quân địch nhiều phen kinh hoàng.
Để thực hiện các trận phục kích, ông cùng tổ trinh sát phải bí mật bám địa bàn trong thời gian dài.
Ban ngày, họ âm thầm quan sát từng đoàn xe, ghi nhớ thời gian di chuyển, số lượng phương tiện, vị trí lính canh và mọi quy luật hoạt động của đối phương.
Mọi thông tin đều được ghi nhớ bằng trí nhớ và kinh nghiệm thực chiến.
Khi màn đêm buông xuống, những người lính đặc công lại bắt đầu công việc nguy hiểm nhất.
Lợi dụng địa hình rừng núi hiểm trở cùng sương mù dày đặc trên đèo Hải Vân, họ lặng lẽ tiếp cận tuyến đường vận chuyển của đối phương.
Có những lần, Trịnh Tố Tâm phải bò sát mặt đất hàng giờ liền, mang theo thuốc nổ và mìn để tiếp cận vị trí đã được lựa chọn trước.
Khoảng cách giữa ông và lính canh đối phương nhiều khi chỉ tính bằng vài mét.
Chỉ cần một tiếng động nhỏ.
Một cành cây gãy.
Hay một ánh đèn pin vô tình quét trúng.
Mọi chuyện có thể kết thúc ngay lập tức.
Thế nhưng, bằng sự gan dạ và bản lĩnh phi thường, ông cùng đồng đội vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Trong một trận đánh nổi tiếng trên đèo Hải Vân, sau khi bí mật gài mìn dưới mặt đường và ngụy trang cẩn thận, Trịnh Tố Tâm cùng đồng đội kiên nhẫn chờ đợi.
Khi đoàn xe quân sự Mỹ tiến vào khu vực phục kích, khối thuốc nổ bất ngờ phát hỏa.
Tiếng nổ vang dội xé toạc màn đêm.
Chiếc xe đi đầu bị hất tung khỏi mặt đường.
Lửa và khói bốc cao giữa núi rừng.
Đội hình phía sau lập tức rơi vào hỗn loạn.
Lính Mỹ hoảng hốt nhảy khỏi xe tìm nơi ẩn nấp.
Trong khoảnh khắc ấy, lực lượng của ông tiếp tục đánh mạnh vào đội hình địch.
Nhiều phương tiện quân sự bị phá hủy.
Nhiều binh lính đối phương bị loại khỏi vòng chiến đấu.
Nhưng điều khiến quân Mỹ hoang mang nhất không phải chỉ là thiệt hại.
Mà là việc họ không thể xác định được mình đang đối mặt với bao nhiêu người.
Sau khi mìn phát nổ, Trịnh Tố Tâm không rút lui ngay.
Ông tiếp tục chiếm lĩnh vị trí thuận lợi trên sườn núi để nổ súng từ nhiều hướng khác nhau.
Tiếng súng xuất hiện rồi biến mất giữa màn đêm khiến đối phương tin rằng họ đang bị bao vây bởi một lực lượng lớn.
Sự hoảng loạn lan nhanh trong đội hình địch.
Nhiều toán lính bắn trả vào những khoảng rừng tối mà không xác định được mục tiêu.
Các đơn vị chi viện được gọi tới trong tình trạng khẩn cấp.
Chính trong thời khắc ấy, Trịnh Tố Tâm đã hô vang câu nói trở thành huyền thoại:
“TẤT CẢ CHÚNG MÀY ĐÃ BỊ MỘT MÌNH TAO BAO VÂY!”
Một câu nói đầy khí phách của người lính Việt Nam giữa vòng vây quân thù.
Đó không chỉ là sự táo bạo.
Đó là bản lĩnh của một thế hệ sẵn sàng lấy thân mình đối đầu với kẻ thù mạnh hơn nhiều lần để bảo vệ Tổ quốc.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trên chiến trường Trị Thiên – Huế, nhất là tại khu vực đèo Hải Vân, Trịnh Tố Tâm được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 26 tuổi.
Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với lòng dũng cảm và những đóng góp to lớn của ông trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất của người anh hùng năm ấy chính là việc tên tuổi của ông vẫn còn được nhắc đến với niềm tự hào sau nhiều thập kỷ.
Bởi những con người như Trịnh Tố Tâm đã biến tuổi trẻ của mình thành những tượng đài sống về lòng yêu nước.
Họ đã chứng minh rằng sức mạnh của người lính Việt Nam không chỉ nằm ở vũ khí.
Mà còn nằm ở ý chí, lòng quả cảm và niềm tin không bao giờ khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào.
Nguyên Trực (tổng hợp)


