TẤT CẢ VÌ CÁCH MẠNG - Viết về Mẹ VNAH Lê Thị Đỏ
Từ những năm chiến tranh ác liệt cho đến bây giờ ở ấp Phú Hòa, xã Hưng Khánh Trung B ai cũng biết mẹ Lê Thị Đỏ đã hy sinh cả cuộc đời và gia đình mình cho cách mạng. Trước đây, có người cho rằng Mẹ dại vì để cho chồng, con tham gia cách mạng hết, kể cả bản thân Mẹ mà chẳng lo gì cho cuộc sống gia đình, để đến bây giờ nghèo vẫn hoàn nghèo. Nhưng Mẹ nghĩ: vì giặc dã, vì độc lập tự do cho quê hương đất nước, Mẹ chỉ có một con đường. Mẹ đã năm lần khóc chồng, khóc con, khóc cháu hy sinh. Mẹ là một trong những Bà Mẹ Việt Nam anh hùng tiêu biểu.
Mẹ qua đời năm 2000 trong vòng tay nuối tiếc của người con trai duy nhất còn lại. Những kỷ niệm, nỗi khổ và sự hy sinh cao cả của Mẹ vẫn còn in sâu trong tâm trí anh.
Mẹ có tất cả năm người con: ba trai, hai gái, nhưng tất cả đều tham gia cách mạng.
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, nhà – vườn Mẹ luôn là cơ sở kháng chiến của xã, huyện. Chính vì vậy mà địch luôn bỏ bom, oanh tạc nhiều lần, nhà Mẹ cháy, vườn tược tan hoang chẳng có huê lợi gì.
Năm 1948, thực dân Pháp tiến hành càn quét để đóng đồn bốt khắp các địa phương. Lúc ấy chồng Mẹ – ông Nguyễn Văn Tiềm, du kích xã được giao nhiệm vụ giữ kho lương thực cho bộ đội huyện ở tại khu vực vườn của Mẹ. Đến cuối năm 1948, qua tình báo, thực dân Pháp biết được, cho máy bay bỏ bom phá hoại kho lương, chồng Mẹ hy sinh. Đến hết ngày hôm ấy, Mẹ mới lần mò được vào bãi chiến trường lấy xác chồng về chôn.
Đau thương mất mát tạm nguôi, hòa bình lập lại (tháng 7/1954) rồi Bến Tre Đồng Khởi Mẹ vui mừng khôn tả, Mẹ cho cả ba người con trai của Mẹ tham gia cách mạng. Sau chiến thắng xuân Mậu Thân 1968, chẳng bao lâu, tháng 4/1969 Mẹ hay tin người con trai út của Mẹ – anh Nguyễn Văn Bé (bộ đội chủ lực khu) hy sinh. Chẳng còn mấy tháng đến ngày giải phóng, tháng 1/1975, tại quê nhà, người con trai lớn của Mẹ – anh Nguyễn Văn Hoạch – du kích xã Hưng Khánh Trung bị địch bắn chết. Không những thế, hai đứa cháu nội thân yêu của Mẹ cũng hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước.
Chồng chết, liên tục trong nhiều năm Mẹ nhận được tin hai người con và hai đứa cháu nội hy sinh vì Tổ quốc. Không có nỗi đau nào bằng nỗi đau tiễn con tiễn cháu ra đi để rồi không bao giờ gặp lại. Tuy nhiên, Mẹ không bi lụy hoặc chùn bước. Trong hai cuộc kháng chiến Mẹ còn tham gia mọi công tác mà Mẹ có thể tham gia. Mẹ tham gia hội Mẹ chiến sĩ chăm sóc bộ đội; Mẹ tham gia đấu tranh chính trị; Mẹ làm giao liên, liên lạc cho cách mạng; Mẹ đi cấy mướn, chầm lá mướn, xay lúa giã gạo nuôi con, ủng hộ kháng chiến..v..v..
Chiến tranh qua đi, quê hương đất nước được hoàn toàn giải phóng, nhưng Mẹ vẫn vui, vẫn mừng bởi Mẹ nghĩ: Mẹ còn có một đứa con trai an ủi Mẹ.
Mẹ Lê Thị Đỏ là một tấm gương cho sự hy sinh cao cả vì quê hương đất nước. Mẹ là niềm cổ vũ động viên tiếp bước chúng con đi. Hãy mãi mãi xứng đáng với sự hy sinh của Mẹ.



