Bài viết

Tất cả vì miền Nam ruột thịt.

Ninh Bình04/05/2026Phạm Văn Tuấn (Đoàn xã Khánh Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1971, Quảng Trị trở thành tâm điểm của những trận mưa bom bão đạn. Khi ấy, ông Lâm là lái xe của Đoàn 559, phụ trách tuyến đường huyết mạch vượt dãy Trường Sơn. Đồng hành cùng ông là những cô gái thanh niên xung phong (TNXP) tuổi đời chỉ mới mười tám, đôi mươi. Ông nhớ nhất là Thảo – cô đội trưởng đội TNXP quê ở Thái Bình. Thảo nhỏ nhắn, đôi mắt sáng và có giọng hát chèo ngọt lịm. Có những đêm, sau khi san lấp xong hố bom để đoàn xe vượt qua, các cô gái lại ngồi túm tụm bên bếp Hoàng Cầm, chia nhau mNu lương khô hay bát canh rau rừng đắng ngắt. Thảo từng nói với ông: "Anh Lâm này, nếu mai này hòa bình, em chỉ ước được về quê, cùng mẹ đi cấy rồi tối tối ra đình xem hội. Nhưng bây giờ, đường chưa thông thì tim tụi em còn đập, không để xe dừng một phút nào đâu!" Đó không phải là lời nói suông. Đó là lời thề của một thế hệ. Họ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, bởi trong tim họ chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: "Tất cả vì miền Nam ruột thịt."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn