Bài viết

“Tất cả vì nhân dân” – Lời thề không bao giờ cũ Người sống mãi với lời thề phụng sự

Hưng Yên20/01/202610A23 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Dương Quốc Việt

Những tưởng sau hàng chục năm cống hiến cho quân đội và nhà nước, người thương binh,cựu chiến binh ấy sẽ an hưởng tuổi già. Thế nhưng, với ông Dương Quốc Việt, nghỉ hưu không có nghĩa là nghỉ ngơi.

Chỉ 6 tháng sau khi nhận sổ hưu, năm 2016, nghe theo sự tín nhiệm và động viên của bà con, ông lại “tái ngũ”, bước vào một mặt trận mới – mặt trận của công tác xã hội, nơi không có tiếng súng nhưng lại đầy những lo toan cuộc sống đời thường.

Ông lần lượt đảm nhiệm các vai trò từ Chi hội trưởng Cựu chiến binh (2016), Tổ trưởng Tổ Đảng (2017). Bước ngoặt đến vào năm 2020 khi ông được bầu làm Bí thư Chi bộ phường Liễu Giai (nay là phường Ngọc Hà, TP Hà Nội). Kể từ nhiệm kỳ thứ hai (2022-2025) cho đến nay, ông bắt đầu gánh vác trọng trách kép khi kiêm nhiệm thêm vai trò Trưởng ban Công tác Mặt trận Tổ dân phố 7 (nay là Tổ dân phố 25).

Công việc “làm dâu trăm họ” này lấy đi của ông gần như toàn bộ thời gian. Ông thừa nhận: “Đến bây giờ thì rất áp lực”. Áp lực từ những cuộc họp triền miên, từ việc phải mày mò học cách sử dụng máy vi tính để xử lý văn bản theo yêu cầu của thời đại 4.0. Áp lực cả từ những cuộc gọi xen vào bữa cơm, những lần phải ra ngoài giải quyết việc chung lúc nửa đêm khiến người nhà không khỏi xót xa, ngăn cản.

“Nhiều lúc mệt mỏi, căng thẳng lắm, cũng nghĩ đến việc muốn nghỉ nhưng mình đã xác định làm là vì tập thể, nên lại tiếp tục”, ông Việt thật thà chia sẻ.

Ông Bùi Văn Lâm, Phó bí thư Chi bộ phường Ngọc Hà, Tổ trưởng tổ dân phố 25, nhận xét: “Mọi việc, từ nhỏ đến lớn, đồng chí Việt đều lên kế hoạch rõ ràng, phân công cụ thể, đã nói là làm, rất dứt khoát và kỷ luật. Đồng chí cũng rất tình cảm, luôn lắng nghe anh em, quan tâm đến từng hoàn cảnh. Có đồng chí làm đầu tàu, chúng tôi như được truyền thêm ngọn lửa nhiệt huyết”.

Ông Lâm vẫn nhớ như in giai đoạn đỉnh điểm của dịch Covid-19, khi cả khu phố còn đang hoang mang, chính ông Việt đã cùng ông xắn tay vào việc. Họ đã cùng nhau đi tuần tra từng con ngõ, vừa giám sát, vừa tự tay mang từng túi gạo hỗ trợ đến những gia đình khó khăn nhất... “Ông ấy có một sự quyết liệt rất đặc biệt. Có những việc khó, việc dễ mất lòng, nhưng vì cái chung, ông vẫn thẳng thắn đứng ra giải quyết. Chính cái “chất lính” nói là làm, vì lẽ phải đó đã tạo nên niềm tin tuyệt đối cho chúng tôi và cả người dân”, ông Lâm chia sẻ.

Sự quyết liệt trong công việc ấy được dẫn dắt bởi một triết lý giản dị mà ông luôn tâm niệm: “Mình vẫn phải giữ được phẩm chất của anh Bộ đội Cụ Hồ. Tất cả là vì nhân dân”. Chính sự quyết liệt trong công việc và tình cảm trong đối nhân xử thế ấy đã biến ông thành một điểm tựa tin cậy của cả khu phố. Người dân cảm nhận được sự tận tụy của ông rõ hơn ai hết.

Nhắc tới người bí thư của mình, ông Trương Ngọc Tố, một công dân 87 tuổi trong khu dân phố 25, chia sẻ đầy trân trọng: “Từ khi chú Việt về đảm nhận, địa bàn dân cư này là một trong những nơi đạt tiêu chuẩn tiên tiến nhất của phường. Chú ấy rất chu đáo và có trách nhiệm. Sáng nào cũng đi một vòng giám sát từ cổng ngõ đến chợ. Người như thế bây giờ hiếm lắm. Phải có cái tâm thực sự với dân thì mới làm được như vậy”.

Khi được hỏi về những thành tích của mình, từ tấm Huân chương hạng ba thời chiến đến những bằng khen thời bình, ông chỉ cười hiền. Với người cựu chiến binh, những tấm huân, huy chương ấy đều là sự ghi nhận quý báu, nhưng chúng không thể sánh bằng phần thưởng mà ông nhận được mỗi ngày trong ánh mắt, trong lời chào của bà con lối xóm. Bởi lẽ, ông tâm niệm: “Phần thưởng quý giá nhất chính là tình yêu thương của bà con”.

Kết thúc cuộc trò chuyện với chúng tôi, người cựu chiến binh, người bí thư chi bộ Dương Quốc Việt lại đi một vòng quanh khu phố. Nhìn dáng ông bước đi vững chãi, thật khó để hình dung người đàn ông ấy vẫn đang mang trong mình những mảnh đạn từ thời chiến. Trong mắt người dân, đó là dáng hình thân thuộc của "ông bí thư nhà mình". Trong mắt đồng đội, đó là tác phong mẫu mực của người lính năm xưa.

Cuộc đời ông là một cuộc hành quân không bao giờ kết thúc. Từ những chiến hào đỏ lửa ở Quảng Trị đến những con ngõ nhỏ của Thủ đô, kẻ thù đã lùi xa, tiếng súng đã tắt, nhưng người lính vẫn còn đó, lặng lẽ phụng sự, lặng lẽ giữ trọn lời thề với đất nước, với nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Tất cả vì nhân dân” – Lời thề không bao giờ cũ Người sống mãi với lời thề phụng sự | Câu chuyện thời hoa lửa