Khác

TẤT THÀNH ƠI! CHA THẤY CON ĐÂY RỒI...

Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo

Quảng Ninh01/04/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1917, cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc rời miền Trung vào Nam, dừng chân ở Cao Lãnh (nay thuộc tỉnh Đồng Tháp). Ở đây, cụ vừa bốc thuốc chữa bệnh giúp dân, vừa tìm người đồng chí hướng để lo việc nước. Từ Cao Lãnh, cụ đi khắp nơi: An Giang, Bến Tre, Mỹ Tho, Long An, sang tận Campuchia.

Một hôm, cụ Phó bảng nhận được tin đồn: “Có một thủy thủ Việt Nam chết bệnh trên tàu viễn dương khi đi qua châu Phi”. Có người đồn đó là Nguyễn Tất Thành. Tin ấy khiến cụ chết lặng. Mấy đêm liền cụ trăn trở, thở dài: “Nước mất, nhà tan, choa như cánh bèo trôi...”May thay, một người bạn gieo quẻ dịch, nói rằng Nguyễn Tất Thành vẫn còn sống và sẽ làm nên nghiệp lớn. Cụ ôm lấy tia hy vọng mong manh ấy giữa những tháng ngày cô quạnh.Cuối năm 1919, cụ Phó bảng trở lại Sài Gòn, tìm đến nhà Ba Tiêu, một chí sĩ gốc Bắc từng bị an trí. Nhà ông Ba Tiêu có tiệm giặt ủi nhỏ trên đường Lagrandière (nay là đường Lý Tự Trọng) là nơi lui tới của những thủy thủ Việt Nam yêu nước. Ông bạn già vui mừng khôn xiết, kéo cụ vào, đưa ra tờ báo Pháp Humanité (Nhân đạo), chỉ ngay trang nhất:- Đọc đi cụ, có cái này hay lắm!Trên trang báo là “Bản yêu sách của nhân dân An Nam”, ký tên: “Nguyễn Ái Quốc”.Cụ Phó bảng đọc chậm rãi, từng chữ như cháy vào tim. Cụ run giọng hỏi:- Nguyễn Ái Quốc là ai, anh Ba?Ông Ba Tiêu đáp khẽ, ánh mắt rạng rỡ:- Còn ai nữa. Nguyễn Tất Thành chứ ai!Cụ Phó bảng đứng bật dậy, nước mắt trào ra, ôm ghì lấy bạn, nghẹn ngào:- Ôi, anh Ba... thật vậy sao...Nụ cười hòa trong nước mắt, niềm hạnh phúc lớn nhất của người cha khi thấy con mình vẫn mạnh khoẻ, nay còn đang hoạt động tích cực cho cách mạng. Cụ Phó bảng mắt rưng rưng, đứa con trai bé nhỏ năm nào đã thật sự trưởng thành nơi phương xa. Cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc thầm gọi "Tất Thành ơi! Cha thấy con đây rồi...".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn