TÀU NAM VANG CHẠY NGANG CẦN CÁT (3)
Thời gian sau, trở thành anh con trai đĩnh đạc hơn một chút, tôi bỗng nhớ đến Trâm Anh nhiều hơn. Thì ra lúc nào cô cũng lẩn khuất đâu đó trong tâm tưởng của tôi! Bởi vậy, trước ngày chuẩn bị đi Nam Vang, không ai biết buổi sáng hôm đó, tôi đã đón chuyến xe sớm từ Cần Thơ xuống Sóc Trăng, giá xe lúc này độ 3 cắc rưỡi. Tôi đi tìm Trâm Anh theo mệnh lệnh của trái tim, chỉ mong thấy mặt cô rồi ra về cũng được. Vừa xuống bến xe Sóc Trăng, tôi tìm đến ngôi trường Dòng nơi Trâm Anh theo học. Đi ngang qua cầu quây, thật ra ngày xưa có hai cầu sắt; về sau, người ta đã dỡ bỏ một cầu nên cầu còn lại có tên Cầu Quây. Trời lúc này chưa nóng lắm, tôi đi dưới hàng cây sao cao, dọc hai bên đường. Không biết người ta trồng cây sao hồi thời nào, nhưng chính nhờ dãy cây sao này, cảnh quan hai bên đường đẹp hơn. Tôi đi lang thang qua hai dãy phố ra chợ Sóc Trăng. Chợ lúc này còn lèo bèo chưa sầm uất lắm. Đi chơi một lúc tôi sợ đến giờ học sinh tan trường, phải quay lại. Giờ tan học, học sinh lần lượt ra về gần hết. Tôi chăm chú nhìn kỹ từng người, vẫn không thấy bóng dáng Trâm Anh! Không biết hôm đó, cô bị bệnh, không đi học hay là bận việc gì phải ở lại luôn trong trường? Nấn ná mãi, tôi cố chờ đến đầu giờ buổi học chiều cũng không thấy Trâm Anh! Nhưng thật ái ngại, tôi biết tìm ai để hỏi thăm người mình thương, mình nhớ...! Chờ mãi đến 2 giờ trưa, tôi thất thểu đi qua Cầu Quây, đón chuyến xe cuối của Sóc Trăng đang “để” máy chuẩn bị trở lại Cần Thơ. Lúc này, đầu óc của tôi trống rỗng, trong lòng cứ buồn rười rượi, như một kẻ thất tình!
Tàu đang chạy, lâu lâu sắp đến bến trạm nào đó, tàu “súp lê” inh ỏi. Một lúc sau, hơi yên yên, bỗng dưng ai đó cao hứng cất tiếng hò:
Hò…ơ…
Tàu Nam Vang chạy ngang cồn cát
Thuyền câu anh đậu sát mé chà
Biết em còn một mẹ già
Muốn vô hoạn dưỡng biết mà đặng không?
Hò… ơ…
Con cá lòng tong
ẩn bóng ăn rong;
Anh đi lục tỉnh giáp vòng;
Tới đây, Trời định, xui lòng thương em...
Hò…ơ….
Ngó lên Châu Đốc Vàm Nao
Thấy tàu anh chạy như dao cắt lòng...
Trời ơi! Sao câu hò nào cũng như thấu hiểu tâm can bị giằng xé của tôi lắm vậy! Lòng tôi như chùn lại, không nguôi nghĩ về Trâm Anh. Ngó lên Châu Đốc Vàm Nao. Thấy tàu anh chạy như dao cắt lòng. Chính ra câu hò ấy đang vận vào người của tôi, là dao đang cắt lòng tôi thì đúng hơn. Tôi cảm thấy nhớ cô gái nhỏ ấy vô cùng! Không biết bây giờ cô đang ở đâu...?



