“Tậu” vợ ở miền sơn cước!
Ở đâu không biết chứ ở vùng sơn cước này, sự kết hợp giữa bộ đội với giáo viên là sự hòa hợp hoàn hảo, không chỉ mang lại niềm hạnh phúc cho mỗi gia đình mà còn là động lực tạo sức mạnh cho đơn vị. Đến nay đã có 45 đồng chí kết hôn với cô giáo và nhiều khả năng hết năm nay, con số gia đình bộ đội-cô giáo của Trung đoàn sẽ ngót nghét 50”...
“Ở đâu không biết chứ ở vùng sơn cước này, sự kết hợp giữa bộ đội với giáo viên là sự hòa hợp hoàn hảo, không chỉ mang lại niềm hạnh phúc cho mỗi gia đình mà còn là động lực tạo sức mạnh cho đơn vị. Đến nay đã có 45 đồng chí kết hôn với cô giáo và nhiều khả năng hết năm nay, con số gia đình bộ đội-cô giáo của Trung đoàn sẽ ngót nghét 50”. Thượng tá Nguyễn Xuân Nho, Chính ủy Trung đoàn 3, thuộc Sư đoàn 9, Binh đoàn Cửu Long chia sẻ.
Nhờ có hậu phương vững chắc, cán bộ Trung đoàn 3 luôn yên tâm công tác, gắn bó với đơn vị.
Tháng rưỡi... một cặp
Lần đầu tiên chúng tôi đến Trung đoàn 3 là mùa hạ năm 2005, tức là tròn một năm đơn vị ổn định công tác ở địa bàn mới, nằm ở vùng rừng núi thuộc huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai. Đường vào Trung đoàn là con đường đất đỏ cấp phối, nắng thì bụi mù còn mưa thì nhão nhoét bùn lầy. Đơn vị đóng quân xa đô thị, xa khu dân cư, xa cấp trên, đi lại khó khăn, điều kiện sống, sinh hoạt, học tập, huấn luyện... còn rất nhiều khó khăn, thiếu thốn. Cái khó khăn, gian khổ về cuộc sống không đáng ngại, vì bộ đội Trung đoàn 3 vốn có truyền thống vượt khó vươn lên, năm nào cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ, được khen thưởng liên tục. Vấn đề nan giải ở đây là chuyện lấy vợ của cán bộ trẻ. Đại tá Phạm Kim Cương, Chính ủy Sư đoàn 9 (hồi đó là Thượng tá, Chính ủy Trung đoàn 3) nói vui với chúng tôi rằng, có lẽ phải nhờ các nhà báo đăng tin tìm... vợ cho các cán bộ sĩ quan. Tình hình “dương thịnh, âm suy” đang ngày càng có xu hướng... “khủng hoảng”. Tìm hiểu cuộc sống đời thường của cán bộ, sĩ quan, chúng tôi cũng thấy đúng là khó thật. Cán bộ ở đơn vị cơ sở suốt ngày gắn bó với doanh trại, thao trường. Thời gian đã hạn hẹp, lại đóng quân ở địa bàn miền núi, vùng sâu, vùng xa này nữa, lấy đâu ra điều kiện để mà đi hỏi vợ. Mà kể cả có điều kiện chăng nữa, ở xứ này có “đốt đuốc” đi tìm cũng chẳng thể nào “bói” ra nổi một “bóng hồng”. Cán bộ trẻ dưới tuổi 30 khi nhắc đến chuyện hỏi vợ thì gãi đầu gãi tai “để từ từ rồi tính”. Còn mấy anh tuổi “băm”, thậm chí có anh đã vào ngưỡng 40 rồi thì... ngại nói đến chuyện vợ con. Có anh đã làm đến cán bộ cấp trung đoàn, mang quân hàm trung tá rồi, nhưng có ai nhắc đến chuyện vợ con là lại tìm cách... “đánh trống lảng”.
Ấy là chuyện của ngày đó. Bây giờ thì khác rồi. Tất cả các anh chàng trong danh sách “ế vợ” ở Trung đoàn đều đã tìm được “một nửa” của mình. Theo cách nói tếu táo của lính Trung đoàn 3 là đã “tậu” được vợ cả rồi. Thượng tá Nguyễn Xuân Nho nhẩm tính sơ sơ, từ năm 2004 đến nay đã có chừng 45 đồng chí cưới vợ là giáo viên. Dự tính đến hết năm 2011, con số này sẽ tăng lên 50. Các cặp đôi này đều là sự kết hợp bộ đội-giáo viên. Ấy là chưa kể số cán bộ kết hôn với nữ cán bộ xã, cán bộ Đoàn Thanh niên trên địa bàn chừng gần chục cặp nữa. Nếu tính “định mức” thì trung bình cứ tháng rưỡi là có một cặp cưới nhau. Từ đồng chí mới ra trường cho đến đồng chí U40, cứ “đến hẹn lại... cưới”, không còn ai phải “mang tiếng ế vợ” nữa. Mà vợ của lính Trung đoàn 3 cô nào cũng đẹp, cô nào cũng đảm đang, có trình độ học vấn, việc làm ổn định.
- Làm sao mà đang “ế vợ” hàng loạt, bỗng dưng lại “đổi đời” nhanh thế? - Chúng tôi hỏi vui.
Thượng tá Nho “bật mí”:
- Làm sao mà “bỗng dưng” được. Đó là kết quả của một “chiến lược” căn bản và lâu dài, được các thế hệ cán bộ Trung đoàn vạch ra rất chi tiết, cụ thể.
“Chiến lược” của Trung đoàn 3 là tích cực, chủ động đi tìm “đối tác” để... kết nghĩa. Mục tiêu chính của “chiến lược” này là các trường học trên địa bàn, nằm trong tầm “phủ sóng” của bộ đội Trung đoàn, bán kính từ 15 đến 30km. Những trường mà sau này có nhiều cặp đôi bén duyên nhất là: Trường THPT Xuân Hưng, Trường Tiểu học Nguyễn Đình Chiểu và các trường mầm non ở các xã Xuân Hòa, Xuân Đông, Xuân Tâm v.v.. Bên cạnh đó, hoạt động kết nghĩa cũng được tiến hành ở đầu mối chính quyền, đoàn thể các xã trên địa bàn đóng quân. “Chúng tôi tạo nền, lập cơ sở, làm tròn vai trò của những “ông mai, bà mối”. Phần còn lại là khả năng “cưa cẩm” của các vị ấy như thế nào thôi” - Đại tá Phạm Kim Cương cười tươi nhớ lại.
Anh Bằng, chị Dung trong ngày cưới. Ảnh do nhân vật cung cấp
Chuyện “tậu” vợ của sĩ quan u40
Một trong những người được xếp vào hàng “anh cả” trong danh sách sĩ quan độc thân ở Trung đoàn 3 mấy năm trước là Thiếu tá Trần Văn Bằng (nay là Trung tá, Phó chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra). Anh Bằng cưới vợ khi đã ngấp nghé “tứ tuần”. Ấy vậy mà lại “tậu” được cô vợ xinh như mộng, lại rất trẻ, làm giáo viên ở Trường THCS Trần Phú, huyện Cẩm Mỹ. Bây giờ thì cặp đôi này đã có con trai 3 tuổi rất kháu khỉnh. Cô giáo Võ Thị Thanh Dung, vợ anh Bằng đang mang thai con thứ hai. Vợ chồng anh dành dụm mua được mảnh đất, xây được căn nhà cấp bốn xinh xắn gần nơi vợ dạy học. Cuộc sống gia đình còn thiếu thốn nhiều thứ, nhưng lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười và tiếng trẻ bi bô. Từ ngày có hậu phương vững chắc, Trung tá Bằng béo trắng ra, trẻ lại chừng dăm, sáu tuổi. Gặp bạn bè, đồng đội, anh cười sang sảng khoe ảnh của hai vợ chồng và đứa con cưng đẹp như mơ. Nói về kỷ niệm của những ngày đầu đi “cưa cẩm” cô giáo miệt rẫy, anh Bằng cười tươi:
- Thực tình hồi đó tôi đã tính ở vậy cho xong. Công việc ở đơn vị ngập đầu, thời gian gò bó, đối tượng để tìm hiểu thì chẳng có. Mỗi lần đi dự đám cưới hay tiệc tùng gì đó, gặp mấy cô gái trẻ, chưa kịp nói câu gì thì đã bị “chào chú”. Thế là... “tịt ngòi” luôn. Đám thanh niên mười tám, đôi mươi họ nói chuyện “nụ cà hoa mướp” được, chứ mình già rồi, đâu có bay bổng được nữa.
Cái duyên của anh Bằng bắt đầu từ một cuộc giao lưu. Trong số các thầy, cô giáo tham gia giao lưu có một số người là đồng hương của anh Bằng. Ngồi nói chuyện biết anh chưa lấy vợ và cũng chưa có “mảnh tình vắt vai”, một cô giáo đồng hương đã nói nhỏ vào tai anh: “Vậy để em giới thiệu cho anh một cô nhé”. Cô giáo đi ra ngoài, một lúc sau nắm tay dắt theo một cô giáo khác và “vô tình” sắp xếp cho cô giáo ấy ngồi cạnh anh. Qua mấy câu trò chuyện đã thấy thân thuộc, dễ mến, thế là anh chàng “ế vợ” bèn lên kế hoạch quyết định thay đổi cuộc sống độc thân. Nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của mấy cô giáo đồng hương, anh Bằng đã đến tận nơi cô giáo Dung dạy học để “trồng cây si”. Ban đầu cô giáo trẻ thấy ngài ngại vì “nhìn anh ấy hơi già”, nhưng dần dần, sự chân thành, mộc mạc của chàng thiếu tá đã làm cô giáo trẻ xiêu lòng. Họ quyết định về “góp gạo thổi cơm chung” vào năm 2007.
Đa số các cặp đôi ở đây đều được bắc nhịp cầu duyên từ hoạt động giao lưu, kết nghĩa. Có trường hợp tình yêu nảy nở ngay sau khi cùng nhau múa hát, có trường hợp thì thông qua đó rồi được người nọ, người kia giới thiệu mà nên duyên. Thiếu tá Bạch Đình Thuyên, Chủ nhiệm Chính trị Trung đoàn kể:
- Các cô giáo sau khi làm vợ cán bộ, sĩ quan của Trung đoàn, lại “tiếp thị” hình ảnh những đồng đội của chồng cho các bạn đồng nghiệp. Thế nên đến nay, bán kính tìm người yêu, hỏi vợ của sĩ quan trẻ Trung đoàn 3 không chỉ là 15-30km nữa mà đã “phủ sóng” rất xa. Thậm chí có những chàng đang “giữ mối” với các nữ sinh Đại học, Cao đẳng Sư phạm ở tận TP Hồ Chí Minh. Các nữ sinh ấy chẳng phải người xa lạ mà chính là em gái, em họ, là “dây mơ rễ má” của các cô giáo đã làm vợ bộ đội.
Cũng có những cuộc tình chẳng khác gì câu chuyện trong chuyên mục “Như chưa hề có cuộc chia ly” trên đài truyền hình. Chuyện tình của Trung úy Nguyễn Bá Ất, Chính trị viên Đại đội 12, Tiểu đoàn 9 là một ví dụ. Ngày còn là học viên Sĩ quan Chính trị, Ất tình cờ quen một cô gái là sinh viên ở Hà Nội trong một lần trả phép. Họ có cảm tình đặc biệt với nhau và hẹn hò ngày tái ngộ. Nhưng rồi sau khi ra trường, Ất vào Nam nhận công tác, hai người bặt tin nhau. Chẳng ngờ gần hai năm sau đó, cô sinh viên Nguyễn Thị Minh The (vợ của Ất bây giờ) sau khi tốt nghiệp cũng tìm đường vào Nam lập nghiệp. “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, thông qua hoạt động giao lưu, kết nghĩa, họ tình cờ gặp lại nhau ở Xuân Lộc. Năm ngoái, Ất rước nàng về xây tổ ấm và bây giờ cặp đôi này cũng sắp có tin vui.
Cùng các cán bộ cơ quan Chính trị Trung đoàn, chúng tôi đến thăm một số gia đình ở gần đơn vị. Nhiều hộ gia đình trẻ vẫn còn khó khăn, nhà cửa còn tuềnh toàng, thậm chí còn phải ở nhà thuê, song trong mỗi mái ấm gia đình ấy, tình yêu, hạnh phúc luôn được vun đắp, giữ gìn toàn vẹn. Trung tá Trần Văn Bằng tâm sự:
- Chúng tôi quan niệm, lấy được vợ, sinh được con là điều tuyệt diệu nhất trong cuộc đời, nên mình phải luôn luôn nâng niu, vun đắp. Cuộc sống gia đình dù còn khó khăn, nhưng nếu có tình yêu đủ lớn, thuận vợ thuận chồng, lại được sự động viên, quan tâm của đồng chí đồng đội, chúng tôi sẽ khắc phục và vượt qua được. Mái ấm gia đình đã tiếp thêm cho chúng tôi niềm tin, nghị lực để yên tâm gắn bó với đơn vị, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ.



