TÂY BẮC 1952 – NHỮNG BƯỚC CHÂN MỞ ĐƯỜNG VỀ ĐIỆN BIÊN
Tháng 10 năm 1952, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào một giai đoạn mới. Tây Bắc là địa bàn có vị trí chiến lược quan trọng, nhưng nhiều khu vực vẫn nằm dưới sự kiểm soát của quân Pháp.
Trước tình hình đó, Trung ương Đảng quyết định mở Chiến dịch Tây Bắc, nhằm tiêu diệt một bộ phận sinh lực địch, giải phóng đất đai và mở rộng căn cứ kháng chiến.
Chiến dịch diễn ra từ ngày 14 tháng 10 đến ngày 10 tháng 12 năm 1952.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp được giao làm Chỉ huy trưởng Chiến dịch Tây Bắc. Các đại đoàn chủ lực cùng bộ đội địa phương được huy động tham gia chiến đấu trên một chiến trường rộng lớn.
Ngày 14 tháng 10 năm 1952, quân ta bắt đầu nổ súng.
Hướng tiến công đầu tiên là Nghĩa Lộ, một vị trí quan trọng trong hệ thống phòng thủ của quân Pháp ở Tây Bắc.
Các đơn vị của ta lần lượt tiến công các vị trí phòng ngự của đối phương.
Sau những trận chiến đấu quyết liệt, quân Pháp phải rút khỏi nhiều vị trí ở Nghĩa Lộ.
Chiến thắng ở Nghĩa Lộ mở ra điều kiện để quân ta tiếp tục phát triển tiến công về phía Tây Bắc.
Từ Nghĩa Lộ, các đơn vị tiếp tục tiến về Sơn La, Mộc Châu và Lai Châu.
Trên những con đường núi quanh co, bộ đội phải vượt qua địa hình hiểm trở, thiếu thốn về lương thực và phương tiện vận chuyển.
Nhưng từng bước tiến công vẫn được triển khai.
Một trong những trận đánh quan trọng diễn ra tại Mộc Châu.
Mộc Châu là vị trí có ý nghĩa quan trọng trên tuyến Đường số 41, nối vùng đồng bằng với Tây Bắc.
Quân ta tổ chức tiến công, phá vỡ hệ thống phòng ngự của quân Pháp tại đây.
Sau khi Mộc Châu được giải phóng, quân ta tiếp tục phát triển về phía Sơn La và Lai Châu.
Quân Pháp buộc phải rút khỏi nhiều vị trí, co cụm lực lượng để bảo vệ những khu vực còn lại.
Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.
Trước sức tiến công của quân ta, quân Pháp tập trung lực lượng về Nà Sản, xây dựng nơi đây thành một tập đoàn cứ điểm mạnh.
Nà Sản có hệ thống cứ điểm liên hoàn, được bố trí trên các điểm cao và có sự hỗ trợ của hỏa lực cùng không quân.
Cuối tháng 11 năm 1952, quân ta quyết định tiến công tập đoàn cứ điểm này.
Đêm 30 tháng 11, những trận đánh đầu tiên bắt đầu.
Bộ đội ta tiến công một số cứ điểm, nhưng quân Pháp chống trả quyết liệt.
Trong hai đêm 30 tháng 11 và 1 tháng 12, các đơn vị ta liên tục tổ chức tiến công nhưng không thể phá vỡ toàn bộ hệ thống phòng thủ của Nà Sản.
Trước tình hình đó, Bộ Chỉ huy chiến dịch quyết định không tiếp tục tiến công bằng mọi giá.
Ngày 10 tháng 12 năm 1952, Chiến dịch Tây Bắc kết thúc.
Mặc dù không đánh chiếm được Nà Sản, quân ta đã giải phóng một vùng rộng lớn ở Tây Bắc, tiêu diệt và bắt nhiều quân địch, làm thay đổi đáng kể thế bố trí của quân Pháp trên chiến trường.
Đặc biệt, những trận đánh tại Tây Bắc đã giúp quân đội ta tích lũy thêm kinh nghiệm thực tiễn trong việc đối phó với hệ thống tập đoàn cứ điểm.
Một năm sau, những kinh nghiệm ấy sẽ được tiếp tục phát triển trong một chiến dịch lớn hơn.
Đó là Điện Biên Phủ.
Giữa núi rừng Tây Bắc năm 1952, những người lính đã mở từng con đường, đánh từng cứ điểm, từng bước đưa cuộc kháng chiến tiến gần hơn tới một trận quyết chiến lịch sử.
Bài học cho tuổi trẻ hôm nay: Những thành quả lớn được tạo nên từ nhiều bước tiến nhỏ, từ sự kiên trì và quyết tâm vượt qua những thử thách tưởng như không thể.



