Bài viết

Tay cày, tay súng trên cánh đồng quê hương

Hưng Yên26/12/2025Đào Thanh Phụ (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, thời đó có một câu hát mà đi đâu cũng nghe thấy: "Gái miền Nam anh hùng, gái miền Bắc đảm đang". Khi những người đàn ông khỏe mạnh nhất, trẻ trung nhất lên đường vào Nam chiến đấu, thì ở hậu phương, đôi vai của người phụ nữ trở nên rắn rỏi lạ thường. Chúng cô không chỉ đảm đương việc nhà, nuôi dạy con cái, phụng dưỡng cha mẹ già mà còn thay nam giới gánh vác cả việc đồng áng, sản xuất.

Các cháu biết không, việc cày ruộng, bừa đất vốn là việc nặng nhọc của đàn ông. Nhưng khi chồng cô lên đường, cô và các chị em trong tổ đổi công đã tự bảo nhau học cách dắt trâu, cầm cày. Những ngày đầu, bắp tay mỏi nhừ, chân lội dưới bùn lạnh giá, nhưng cứ nghĩ đến việc gạo mình làm ra sẽ được gửi vào tiền tuyến cho anh em ăn no để đánh thắng giặc, là mọi mệt mỏi đều tan biến. Chúng cô thi đua nhau "tay cày, tay súng". Súng lúc nào cũng đeo trên lưng, chỉ cần nghe tiếng còi báo động máy bay địch là lập tức vào vị trí chiến đấu.

Cô nhớ nhất một trận trực chiến đêm trăng năm 1968. Khi cả làng đang say ngủ sau một ngày gặt hái mệt mỏi, máy bay Mỹ ập đến đánh phá cầu treo đầu làng. Đội dân quân gái của chúng cô, toàn những bà mẹ trẻ và các cô gái chưa chồng, đã nhanh chóng tiếp cận trận địa pháo tầm thấp. Giữa tiếng bom nổ chát chúa, cô thấy chị Lan – người có con nhỏ mới 6 tháng tuổi – vừa nạp đạn vừa nghiến răng: "Đánh cho chúng mày không kịp chạy, để con tao được ngủ yên!". Cái sức mạnh ấy, cái thần thái ấy, không một trường lớp nào dạy được, nó đến từ tình yêu đất nước và tình mẫu tử thiêng liêng.

Thời đó, niềm vui của chúng cô giản đơn lắm. Là khi nhận được bức thư bạc màu từ chiến trường báo "anh vẫn khỏe", là khi năng suất lúa của xã đạt "năm tấn" trên một hécta. Chúng cô hy sinh những sở thích cá nhân, gác lại những bộ áo dài hay những buổi soi gương chải tóc, để khoác lên mình bộ quần áo nâu sòng bạc màu khói thuốc súng.

Nhiều người hỏi: "Các chị lấy đâu ra sức lực mà giỏi thế?". Cô chỉ cười. Sức lực ấy nằm ở cái "tình". Tình vợ chồng sắt son, tình xóm giềng tối lửa tắt đèn có nhau, và trên hết là niềm tin vào ngày hòa bình thống nhất. Chúng cô hiểu rằng, nếu hậu phương không vững, tiền tuyến sẽ lung lay.

Các cháu thanh thiếu nhi thân mến, ngày nay các cháu có đầy đủ điều kiện để phát triển bản thân. Cô mong các cháu, nhất là các bạn nữ, hãy luôn giữ vững tinh thần "đảm đang" ấy. Đảm đang không chỉ là việc nội trợ, mà là bản lĩnh gánh vác trách nhiệm với gia đình và xã hội. Hãy mạnh mẽ, độc lập và có lý tưởng. Khi các cháu biết sống vì người khác, các cháu sẽ thấy mình có sức mạnh phi thường để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn