TAY CHÈO THÁCH THỨC MƯA BOM – HUYỀN THOẠI BÊN DÒNG NHẬT LỆ p1
Quảng Bình – mảnh đất "khoai khoai toàn chí khoai", nơi cát trắng và gió Lào hun đúc nên những con người có ý chí sắt đá.
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dòng sông Nhật Lệ hiền hòa bỗng trở thành một túi bom khổng lồ của giặc. Nhưng chính nơi ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết ấy, hình ảnh một người mẹ với mái tóc bạc phơ, đôi tay gầy nhưng chắc nịch khua mái chèo vượt sóng dữ đã đi vào thơ ca, nhạc họa như một biểu tượng của lòng yêu nước bất diệt. Đó là Mẹ Suốt.
Tuổi thơ nhọc nhằn bên bờ biển mặn Mẹ Suốt sinh ra trong một gia đình nghèo tại vạn chài Bảo Ninh. Từ thuở nhỏ, mẹ đã sớm quen với cái vị mặn của muối biển và cái nắng cháy da cháy thịt của miền Trung. Đời mẹ là chuỗi ngày đi ở, làm thuê cực nhọc để kiếm miếng ăn. Chính cái nghèo khó và sự áp bức của thực đơn đã rèn luyện cho mẹ một sức chịu đựng phi thường và một tâm hồn kiên cường như rặng phi lao trước bão.
Bến phà Nhật Lệ - Tuyến đầu lửa đạn Năm 1964, Mỹ bắt đầu cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân. Quảng Bình – "yết hầu" của con đường chi viện cho miền Nam – trở thành trọng điểm hủy diệt. Bến đò qua sông Nhật Lệ là vị trí cực kỳ quan trọng để chuyển quân, chuyển đạn, chuyển lương thực. Giặc Mỹ đánh phá ngày đêm, mặt sông Nhật Lệ không lúc nào ngớt sóng bom.



