TAY CHÈO THÁCH THỨC MƯA BOM – HUYỀN THOẠI BÊN DÒNG NHẬT LỆ p2
Quảng Bình – mảnh đất "khoai khoai toàn chí khoai", nơi cát trắng và gió Lào hun đúc nên những con người có ý chí sắt đá. Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dòng sông Nhật Lệ hiền hòa bỗng trở thành một túi bom khổng lồ của giặc.
Khi ấy, mẹ Suốt đã bước vào tuổi 60. Đáng lẽ ở tuổi đó, mẹ phải được nghỉ ngơi bên con cháu. Nhưng nhìn thấy cảnh quê hương bị tàn phá, nhìn thấy những đoàn quân cần được qua sông để vào chiến trường, mẹ không đành lòng. Mẹ xung phong đảm nhận công việc chèo đò đưa bộ đội sang sông. Một công việc mà bất cứ thanh niên trai tráng nào cũng phải dè chừng trước họng súng của giặc từ trên trời dội xuống.
Dưới làn mưa bom, mái chèo không mỏi Trong suốt những năm từ 1964 đến 1966, mẹ Suốt đã thực hiện hơn 1.400 chuyến đò. Đó không phải là những chuyến đò bình thường. Đó là những cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở với máy bay phản lực Mỹ. Mỗi lần chèo đò, mẹ thường nói với các chiến sĩ: "Các con cứ yên tâm, mẹ còn thở là đò còn đi".
Có những hôm máy bay Mỹ rà sát mặt sông, bom nổ ngay sát mạn thuyền, nước sông bắn tung tóe làm mẹ ướt sũng. Nhưng mẹ vẫn đứng vững ở lái, đôi tay nhịp nhàng khua mái chèo, mắt dõi thẳng về phía bờ để định hướng. Hình ảnh người mẹ già với chiếc nón lá, tà áo nâu sờn, hiên ngang giữa dòng sông lửa đạn đã trở thành điểm tựa tinh thần cực lớn cho các chiến sĩ. Họ nhìn mẹ mà thêm quyết tâm, họ nhìn mẹ mà thấy cái chết không còn đáng sợ.


