TAY CHÈO THÁCH THỨC TỬ THẦN – HUYỀN THOẠI BÊN DÒNG NHẬT LỆ (1)
Nguyễn Thị Suốt (1906 – 1968). Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Quê quán: Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình.
Quảng Bình những năm 1964 - 1967 được ví như "tọa độ lửa" dưới sức công phá của không quân Mỹ. Giữa dòng Nhật Lệ mênh mông, nơi bom đạn cày xới mặt nước mỗi ngày, có một người mẹ tóc bạc phơ vẫn hiên ngang đứng trên mạn thuyền. Đó là Mẹ Suốt. Ở tuổi 60, khi người ta thường chọn sự an yên bên con cháu, mẹ lại chọn làm "người lái đò cảm tử".
Mỗi ngày, mẹ thực hiện hàng chục chuyến đò đưa bộ đội sang sông, vận chuyển đạn dược và lương thực cho chiến trường miền Nam. Mẹ thường nói: "Tui già rồi, chết cũng chẳng tiếc, chỉ mong các con qua sông an toàn để đánh giặc". Có những lúc máy bay Mỹ rà sát mặt nước, tiếng gầm rú xé toạc bầu trời, mẹ vẫn bình thản khua mái chèo nhịp nhàng. Đôi tay mẹ gầy nhưng chắc nịch, đôi mắt mẹ tinh anh dõi theo từng con nước để tránh bom. Hình ảnh mẹ dưới làn mưa bom, mái tóc trắng bay trong gió biển đã trở thành biểu tượng của sức mạnh hậu phương vĩ đại.
Mẹ Suốt không chỉ chèo đò, mẹ còn là nguồn động viên tinh thần cho các chiến sĩ trẻ. Mỗi khi sang sông, thấy mẹ cười móm mém, mọi mệt mỏi và nỗi sợ hãi dường như tan biến. Mẹ hy sinh vào tháng 10 năm 1968 trong một trận oanh kích ác liệt của kẻ thù. Mẹ ngã xuống ngay bên bến sông quê hương, mái chèo vẫn còn lưu lại hơi ấm bàn tay mẹ. Mẹ Suốt đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, thành ngọn lửa sưởi ấm lòng người dân Quảng Bình và niềm tự hào của phụ nữ Việt Nam qua mọi thời đại.


