Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tay không bắt giặc

Một buổi chiều, đơn vị Cu Nâu đang nghỉ bên một vùng quê thì bất ngờ nhận được tin có một người lạ bị phát hiện ở khu vực gần làng. Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Các chiến sĩ được yêu cầu giữ bình tĩnh và chờ người phụ trách xác định tình hình.

Nghệ An21/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tay không bắt giặc

Một buổi chiều, đơn vị Cu Nâu đang nghỉ bên một vùng quê thì bất ngờ nhận được tin có một người lạ bị phát hiện ở khu vực gần làng.

Không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Các chiến sĩ được yêu cầu giữ bình tĩnh và chờ người phụ trách xác định tình hình.

Cu Nâu cùng mấy đồng đội đứng ở một khoảng sân phía sau nhà dân. Cậu chỉ mang theo những vật dụng thông thường, không hề nghĩ rằng hôm ấy mình sẽ gặp một tình huống đặc biệt.

Từ phía con đường nhỏ, một người đàn ông xuất hiện.

Thấy có người, ông ta quay đầu bỏ chạy.

Mọi người lập tức đuổi theo.

Cu Nâu chạy phía sau.

Người đàn ông vấp phải một đoạn bờ đất rồi ngã xuống. Khi đứng dậy, ông ta định tìm cách chạy tiếp.

Cu Nâu và một đồng đội đã đến gần.

Trong khoảnh khắc ấy, Cu Nâu không có vũ khí trong tay.

Cậu chỉ nhớ lời tiểu đội trưởng Hòa từng dặn:

“Gặp tình huống bất ngờ phải bình tĩnh, không được tự ý hành động.”

Cu Nâu cùng đồng đội giữ khoảng cách, gọi người phụ trách đến.

Người đàn ông cuối cùng bị khống chế và giao lại cho cán bộ xử lý.

Mọi chuyện diễn ra rất nhanh.

Sau đó, tiểu đội trưởng Hòa gọi Cu Nâu lại.

Anh hỏi:

— Lúc ấy em có sợ không?

Cu Nâu thật thà:

— Có ạ.

Anh Hòa gật đầu:

— Biết sợ là bình thường. Quan trọng là không hoảng loạn.

Cu Nâu im lặng.

Cậu hiểu rằng mình vừa trải qua một tình huống mà trước đây chưa từng nghĩ tới.

Điều làm cậu nhớ nhất không phải chuyện mình đã bắt được một người đang chạy trốn.

Mà là cảm giác trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, mình vẫn nhớ được lời dặn của người chỉ huy và biết chờ sự phối hợp của đồng đội.

Tối hôm đó, Cu Nâu kể lại chuyện cho một người bạn.

Người bạn cười:

— Thế là hôm nay cậu “tay không bắt giặc” rồi!

Cu Nâu cũng cười:

— Một mình tôi thì làm sao được. Có đồng đội cả.

Câu nói ấy làm người bạn gật đầu.

Cu Nâu hiểu thêm rằng trong đời quân ngũ, sự can đảm không phải lúc nào cũng là lao lên phía trước. Có lúc, đó là giữ bình tĩnh, tuân thủ kỷ luật và biết dựa vào tập thể khi đối mặt với một tình huống bất ngờ.

Và từ câu chuyện ấy, Cu Nâu nhớ mãi một bài học:

Người chiến sĩ trưởng thành không chỉ nhờ lòng dũng cảm, mà còn nhờ sự bình tĩnh, kỷ luật và tinh thần đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn