Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tay không săn "Voi sắt" trên đường giặng cúc

Nguyễn Thị Khánh Huyền

Nghệ An22/08/2026xã Đại Sơn (Xã Đại Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1951, thực dân Pháp mở chiến dịch Hòa Bình nhằm giành lại quyền chủ động trên chiến trường Bắc Bộ và cắt đứt đường liên lạc chiến lược của ta. Tại vùng núi non hiểm trở dọc Quốc lộ 6, thực dân Pháp xây dựng đồn Giang Mỗ (Hòa Bình) thành một cứ điểm kiên cố. Địch tung vào trận địa này một loại vũ khí cực kỳ đáng sợ lúc bấy giờ: những chiếc xe tăng bọc thép khổng lồ được trang bị pháo và đại liên vách sắt dày.

Bộ đội ta thời bấy giờ hỏa lực chống tăng cực kỳ thô sơ, chủ yếu là súng bazooka loại cũ thường xuyên bị lép đạn hoặc lựu đạn tầm gần. Xe tăng địch càn quét đến đâu là công sự ta vỡ đến đó. Trong bối cảnh ấy, anh Cù Chính Lan (quê Nghệ An), một thanh niên nông dân chất phác nhưng mang dòng máu kiên cường, đang là tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 353, Tiểu đoàn 353, Trung đoàn 66, Đại đoàn 304.Sáng ngày 13 tháng 12 năm 1951, màn sương mù dày đặc của vùng núi Tây Bắc còn chưa kịp tan thì tiếng gầm rú của động cơ hạng nặng đã làm rung chuyển cả thung lũng Giang Mỗ. Địch mở cuộc rút lui chiến thuật nhưng được hộ tống bởi một xe tăng dẫn đường cỡ lớn và hàng đại đội lính lê dương điên cuồng nã đạn dọc hai bên đường để mở đường máu.

Lệnh từ ban chỉ huy dội xuống: "Bằng mọi giá phải khóa đuôi, chặn đứng chiếc xe tăng đầu đàn!". Đại đội của Cù Chính Lan lập tức tổ chức phục kích. Khi chiếc xe tăng xám xịt, gầm rú như một con quái vật sắt lao đến phạm vi tấn công, chiến sĩ bắn súng bazooka của ta quỳ sụp xuống, ngắm thẳng vào hông xe và bóp cò.

Xoẹt... Phựt! Một làn khói đen xịt ra. Súng bị lép đạn. Phát bắn thứ hai tung ra nhưng chỉ sượt qua tháp pháo làm nảy lên những tia lửa rực rồi văng ra ngoài. Lớp thép dày của xe tăng địch không hề hấn gì.

Phát hiện ra vị trí ụ súng của ta, chiếc xe tăng lập tức quay tháp pháo, nã một quả đạn khiến công sự nổ tung, đất đá chôn vùi hai chiến sĩ bắn bazooka. Chiếc "voi sắt" đắc thắng tiếp tục rú ga, xích sắt xé rách mặt đường dốc, chồm lên càn quét qua các ổ đề kháng, họng súng đại liên trên tháp pháo điên cuồng quét từng tràng đạn đẩy đội hình xung kích của ta lui lại.

Chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt, hỏa lực hạng nặng của đơn vị đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa, Cù Chính Lan nghiến răng đến bật máu. Anh biết, nếu để chiếc xe tăng này vượt qua khúc cua, toàn bộ cánh quân phục kích của ta ở phía sau sẽ bị dồn vào thế gọng kìm bất lợi. Anh quay sang hét lớn với những người anh em trong tiểu đội:
– Các đồng chí bắn kiềm chế lính bộ binh bám đuôi! Để con quái vật này cho tôi!

Nói rồi, không đợi đồng đội ngăn cản, Cù Chính Lan giắt chặt ba quả lựu đạn mỏ vịt vào thắt lưng lưng quần, hai tay ôm khư khư một quả thủ pháo tự chế nặng gần 2kg. Anh lợi dụng những bụi cúc quỳ và các hốc đá ven đường, rạp người sát đất, nhanh nhẹn gầm người trườn đi với tốc độ phi thường. Đạn đại liên từ xe tăng bắn rát mặt, mảnh đá văng găm vào tay vào má làm máu chảy ròng ròng, nhưng ánh mắt anh chỉ dán chặt vào chiếc xích sắt đang quay đều.

Khi chiếc xe tăng chồm lên một mô đất cao và hơi giảm tốc độ để ôm cua, Cù Chính Lan từ trong bụi rậm bất ngờ bật dậy như một con mãnh hổ. Anh lao thẳng ra giữa đường, nhẩy một cú cực mạnh, bám chặt vào hệ thống xích sắt đang quay, rồi dùng sức rướn người trèo thoăn thoắt lên nắp boong xe phẳng lỳ đầy bụi bặm.

Lính xe tăng Pháp ngồi bên trong nghe thấy tiếng động lạ trên nóc, tên trưởng xe vội vã quay tay vặn, hé mở nắp tháp pháo để nhô đầu lên quan sát. Chỉ chờ có thế, Cù Chính Lan gầm lên một tiếng, tay trái gạt phắt nắp hầm, tay phải vung khẩu súng trường nện thẳng vào mặt tên lính Pháp làm hắn ngã lộn nhào vào trong buồng lái.

Ngay lập tức, anh rút chốt quả lựu đạn, thả thẳng vào trong lòng xe tăng rồi dùng hết sức bình sinh nhoài người, nhào lăn mấy vòng xuống rãnh thoát nước sâu bên lề đường.

Uỳnh!!! Một tiếng nổ đanh gọn vang lên từ bên trong lớp vỏ thép. Khói đen kịt bốc lên từ tháp pháo. Nhưng điều kinh hoàng là chiếc xe tăng chỉ khựng lại vài giây, động cơ của nó lại tiếp tục rú rít. Hóa ra quả lựu đạn rơi trúng góc khuất phòng máy, chỉ làm bị thương tên lính lái chứ chưa thể phá hủy hoàn toàn hệ thống vận hành. Chiếc xe tiếp tục lồng lộn, vừa lùi vừa quay điên cuồng hòng hất văng người chiến sĩ xuống đất để xích sắt nghiền nát.

Không để cho con quái vật có cơ hội sống sót, Cù Chính Lan nén cơn đau thắt ở lồng ngực do cú ngã vừa rồi, anh lại bật dậy, lao lên xe lần thứ hai. Lần này, lính Pháp bên trong đã hoảng loạn, chúng khóa chặt nắp hầm từ bên trong và bắn đại liên mù quáng ra xung quanh.

Cù Chính Lan đứng vững vàng trên boong xe đang rung lắc dữ dội. Anh bình tĩnh rút quả thủ pháo tự chế cuối cùng, tìm đúng vị trí khe hở của buồng máy và nòng pháo chính. Anh giật kíp nổ, đếm nhẩm trong đầu 3 giây để đạn không kịp bị hất ra, rồi ấn mạnh khối thuốc nổ vào khe hở, sau đó nhảy phắt xuống đất.

BÙM!!! Lần này là một tiếng nổ kinh thiên động địa. Sức nổ từ khối thủ pháo phá tung hệ thống truyền động và buồng lái. Chiếc xe tăng bốc cháy ngùn ngụt như một ngọn đuốc khổng lồ giữa thung lũng, nằm im lìm bất động.

Mất đi lá chắn thép, toán lính bộ binh Pháp điên cuồng tháo chạy hỗn loạn. Bộ đội ta từ các sườn đồi đồng loạt xông lên tiêu diệt sạch sẽ cánh quân địch. Cù Chính Lan đứng bên chiếc xe tăng cháy rụi, nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt sạm đen khói súng. Hành động dũng cảm "tay không bắt xe tăng" của anh đã bẻ gãy huyền thoại về sức mạnh thiết giáp của thực dân Pháp, mở ra một chương mới cho nghệ thuật đánh xe tăng của quân đội ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn