Tay không săn "Voi sắt" trên đường giặng cúc
Tay không săn "Voi sắt" trên đường giặng cúc
ùa đông năm 1951, thực dân Pháp mở chiến dịch Hòa Bình nhằm giành lại quyền chủ động trên chiến trường Bắc Bộ và cắt đứt đường liên lạc chiến lược của ta. Tại vùng núi non hiểm trở dọc Quốc lộ 6, thực dân Pháp xây dựng đồn Giang Mỗ (Hòa Bình) thành một cứ điểm kiên cố. Địch tung vào trận địa này một loại vũ khí cực kỳ đáng sợ lúc bấy giờ: những chiếc xe tăng bọc thép khổng lồ được trang bị pháo và đại liên vách sắt dày.
Bộ đội ta thời bấy giờ hỏa lực chống tăng cực kỳ thô sơ, chủ yếu là súng bazooka loại cũ thường xuyên bị lép đạn hoặc lựu đạn tầm gần. Xe tăng địch càn quét đến đâu là công sự ta vỡ đến đó. Trong bối cảnh ấy, anh Cù Chính Lan (quê Nghệ An), một thanh niên nông dân chất phác nhưng mang dòng máu kiên cường, đang là tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 353, Tiểu đoàn 353, Trung đoàn 66, Đại đoàn 304.Sáng ngày 13 tháng 12 năm 1951, màn sương mù dày đặc của vùng núi Tây Bắc còn chưa kịp tan thì tiếng gầm rú của động cơ hạng nặng đã làm rung chuyển cả thung lũng Giang Mỗ. Địch mở cuộc rút lui chiến thuật nhưng được hộ tống bởi một xe tăng dẫn đường cỡ lớn và hàng đại đội lính lê dương điên cuồng nã đạn dọc hai bên đường để mở đường máu.
Lệnh từ ban chỉ huy dội xuống: "Bằng mọi giá phải khóa đuôi, chặn đứng chiếc xe tăng đầu đàn!". Đại đội của Cù Chính Lan lập tức tổ chức phục kích. Khi chiếc xe tăng xám xịt, gầm rú như một con quái vật sắt lao đến phạm vi tấn công, chiến sĩ bắn súng bazooka của ta quỳ sụp xuống, ngắm thẳng vào hông xe và bóp cò.



