Tay không suýt đấm nhau với lính Polpot
Sang ngày thứ tư, chiến hào của ta đã tiến gần tới sát chốt địch. Lính Pol Pot vẫn lỳ lợm bám trụ. Mũi trung đội 8 đã thấy đầu địch đi nhấp nhô dưới hào giao thông. Anh em bắn tỉa được một hai thằng, khiến chúng không dám đi thẳng người nữa.
Chiến sĩ Khải (quê Diễn Châu, Nghệ An) đang ngồi bốc bo bo ăn dưới hào. Có một tên địch mang cơm cho đồng bọn, đi lạc đến trên bờ chiến hào ta. Khải nghe động nhìn lên, hai bên thấy nhau sững sờ. Thằng địch hoảng loạn vứt gùi cơm chạy.
Khải tay không nhảy lên định đuổi bắt sống nhưng bên địch bắn rát, phải quay trở lại. Gùi cơm chiến lợi phẩm Khải thu được nhanh chóng chia cho anh em. Đó là một chiến lợi phẩm đặc biệt, vì đã lâu rồi chúng tôi mới được ăn cơm dẻo thay bo bo.
Ảnh minh họa.Mũi trung đội 7 cũng chỉ cách hầm địch độ 40 mét. Chiếc hầm nằm sau gốc cây cổ thụ gốc to bằng mấy người ôm nên lính ta bắn mãi chúng vẫn không chạy. Bên hướng đại đội 5, khi quân ta đào hào tới sát nách, địch ở hầm tiền tiêu chịu không nổi, bật lên bỏ chạy bị bắn gục.
Ta đào đến hầm tiền tiêu, địch ở tuyến sau điên cuồng chống cự. Đinh Sữa quê Kỳ Sơn, Hòa Bình nhanh chóng dùng B40 tiêu diệt một khẩu đại liên. Nhưng liền sau đó, Sữa lại bị thương do quả lựu đạn địch ném phía sau lưng.
Thời cơ đã đến. Sáng ngày 30/06/1978, sau khi dùng cối bắn chế áp, ĐKZ, B40, B41 bắn phá hầm địch, bộ đội ta ở các mũi đồng loạt nhảy lên khỏi chiến hào xung phong. Chỉ vài bước chân, quân ta đã áp sát địch, dùng lựu đạn, AK đánh chiếm từng đoạn hào, căn hầm.
Bọn địch chống cự không nổi, bung chốt bỏ chạy về bên kia biên giới, để lại hơn mấy chục xác chết cùng nhiều vũ khí, trong đó có cả súng ngắn, bản đồ và đài bán dẫn của tên tiểu đoàn trưởng.
Chiếm xong mục tiêu, đại đội 7 chúng tôi rút về chốt mình. Đại đội 5 ở lại chốt giữ phần lãnh thổ mới được thu hồi.
Mấy ngày sau, Kh’me Đỏ lại đưa quân sang đánh chiếm chốt đại đội 5. Khi cả trung đội bị thương vong hết, chỉ còn một mình chiến sỹ Hồ Thuận quê Nghĩa Đàn Nghệ An.
Thuận đã dựng súng của đồng đội rải dọc chiến hào rồi chạy chỗ này bắn một loạt, chạy chỗ khác bắn một một trái. Suốt buổi, Thuận phải bắn đến 17- 18 trái B40 lẫn B41, sử dụng 5 loại vũ khí giữ vững trận địa cho đến khi chỉ huy sở đại đội vét được quân tới chi viện.
Địch đánh mãi không được, phải rút về bên kia biên giới. Thuận phải đi viện vì bị sức ép, chảy máu tai điếc đặc. Trận đánh lấn dũi của đơn vị chúng tôi hẳn có một không hai trên chiến trường biên giới Tây Nam. Từ đây, đơn vị đã có đà trong các trận đánh vận động tấn công sau này.



