Cựu chiến binh

TÂY NGUYÊN RỰC LỬA

Từ Trường Sơn bước ra, Vi Văn Thịvà đồng đội như vừa đi hết một cuộc thử lửa âm thầm để bước vào nơi lửa đạn bùng cháy dữ dội hơn gấp bội. Tây Nguyên hiện ra trước mắt không còn là sự im lặng nặng nề của rừng sâu, mà là không khí căng như dây đàn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một loạt đạn.

Thanh Hóa30/01/2026Hà Văn Đạt (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hiền Kiệt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÂY NGUYÊN RỰC LỬA

Từ Trường Sơn bước ra, Vi Văn Thịvà đồng đội như vừa đi hết một cuộc thử lửa âm thầm để bước vào nơi lửa đạn bùng cháy dữ dội hơn gấp bội. Tây Nguyên hiện ra trước mắt không còn là sự im lặng nặng nề của rừng sâu, mà là không khí căng như dây đàn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một loạt đạn.

Những ngày đầu đặt chân tới Tây Nguyên, đơn vị nhanh chóng bắt nhịp với chiến trường. Địch đóng chốt dày đặc, pháo từ xa bắn cấp tập, máy bay quần đảo liên hồi. Ban ngày, khói bom còn chưa tan hết, mùi đất cháy và thuốc súng quyện vào gió cao nguyên khô khốc. Ban đêm, tiếng pháo, tiếng súng vọng xa gần như không lúc nào dứt. Người lính vừa đặt ba lô xuống đã phải sẵn sàng bật dậy chiến đấu bất cứ lúc nào.

Trận đánh đầu tiên mà Vi Văn Thịtham gia ở Tây Nguyên là một kỷ niệm ông không bao giờ quên. Đó là một trận phục kích vào rạng sáng, khi sương mù còn phủ kín sườn đồi. Đơn vị ém quân từ nửa đêm, mỗi người một hố cá nhân. Sương thấm ướt áo quần, lạnh buốt. Tim ai cũng đập mạnh, nhưng không ai lên tiếng. Khi đội hình địch lọt vào trận địa, lệnh nổ súng vang lên. Cả ngọn đồi bừng sáng trong chớp lửa. Tiếng súng bộ binh, tiếng lựu đạn, tiếng hò xung phong hòa vào nhau tạo thành một âm thanh dữ dội, át cả tiếng gió cao nguyên.

Trong làn khói súng mù mịt, Vi Văn Thịvừa bắn vừa di chuyển, tai ù đặc vì tiếng nổ. Có lúc ông thấy rõ bóng một người lính địch chỉ cách mình vài chục mét. Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhưng đủ để ông hiểu chiến tranh không còn là khái niệm, mà là sự đối diện trực tiếp, trần trụi. Trận đánh kết thúc khi trời vừa hửng sáng. Địch rút lui, đơn vị giữ vững trận địa, nhưng cũng có đồng đội bị thương. Hình ảnh cáng thương rời trận địa trong im lặng ám ảnh ông suốt nhiều ngày sau đó.

Những tháng ngày tiếp theo ở Tây Nguyên là chuỗi ngày căng thẳng không ngừng nghỉ. Địch phản kích liên tục. Có khi cả đơn vị phải bám trụ trên điểm cao nhiều ngày liền, lương thực cạn, nước hiếm. Ban ngày, pháo địch dội xuống như mưa. Ban đêm, từng tổ thay nhau cảnh giới, mắt không rời bóng tối trước mặt. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng sinh mạng.

Một kỷ niệm khác mà Vi Văn Thịluôn nhắc lại là lần đơn vị bị pháo kích bất ngờ giữa trưa. Đạn pháo rít lên xé gió, nổ dồn dập quanh sườn đồi. Ông lao xuống hố cá nhân, đất đá trùm kín người. Một quả nổ gần đến mức sức ép hất ông ngã dúi dụi. Khi bò lên, tai ông ù đi, máu chảy nơi trán. Nhìn sang hố bên cạnh, một đồng đội nằm im, không kịp nói lời nào. Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên ông cảm nhận rõ ràng sự mất mát của chiến tranh, không phải qua lời kể, mà ngay trước mắt mình.

Đêm đó, cả đơn vị chôn cất đồng đội ngay bên sườn đồi. Không bia mộ, chỉ có một cành cây cắm vội làm dấu. Trước nấm đất còn ấm, Vi Văn Thịđứng lặng rất lâu. Trong lòng ông không chỉ có nỗi đau, mà còn là lời tự nhủ phải sống, phải chiến đấu thay phần những người đã nằm lại.

Chiến trường Tây Nguyên không chỉ khốc liệt bởi bom đạn, mà còn bởi khí hậu và bệnh tật. Mùa khô nắng như đổ lửa, đất đỏ bám đầy người. Mùa mưa, rừng núi trơn trượt, vắt và sốt rét hoành hành. Có những đêm, Vi Văn Thịlên cơn sốt, người run lẩy bẩy, nhưng sáng hôm sau vẫn gắng gượng cầm súng ra vị trí chiến đấu. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc, động viên nhau vượt qua những lúc tưởng chừng không thể chịu nổi.

Một trận đánh ác liệt khác diễn ra khi đơn vị được lệnh tiến công chiếm lại một điểm cao quan trọng. Địch phòng thủ kiên cố, hỏa lực mạnh. Trận chiến kéo dài suốt từ sáng tới chiều. Có lúc đội hình bị chặn lại, thương vong tăng. Vi Văn Thịcùng tổ chiến đấu bò lên từng mét đất, lợi dụng từng gốc cây, từng mô đất làm vật che chắn. Khi điểm cao được giải phóng, trời đã nhá nhem tối. Người lính kiệt sức, nhưng trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt: họ đã giữ được mảnh đất này bằng chính máu và ý chí của mình.

Tây Nguyên rực lửa đã để lại trong Vi Văn Thịnhững kỷ niệm không thể nào quên: tiếng súng trong sương sớm, mùi đất đỏ sau bom, ánh mắt đồng đội trước giờ xung phong, và cả những nấm mộ vô danh nằm lại giữa đại ngàn. Chiến tranh khắc nghiệt là thế, nhưng cũng chính nơi đây đã tôi luyện ông thành một người lính kiên cường, hiểu giá trị của sự sống, của hòa bình.

Sau này, mỗi khi nhớ lại Tây Nguyên, trong tâm trí Vi Văn Thịkhông chỉ có lửa đạn và mất mát, mà còn có tình người ấm áp giữa chiến trường. Đó là hành trang theo ông suốt cuộc đời – hành trang được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu xương, và bằng những ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn