Tây Ninh - một thời để nhớ
Cuộc sống sinh hoạt và chiến đấu của đồng chí Phạm Văn Văn trong cuộc chiến biên giới Tây Nam, mặt trận Tây Ninh.
Sinh ra và lớn lên tại một làng quê nghèo của Nam Định, trong bối cảnh mà toàn dân đang đồng lòng chống thực dân Pháp xâm lược, cậu bé Văn cũng như bao trẻ em đồng trang lứa khác đã sớm nhen nhóm lòng yêu nước và sự căm phẫn trước cảnh quê hương bị xâm lược.
Sau này, khi đã đến tuổi trưởng thành, người con của làng nghèo Nam Định ngày nào cùng với các thanh niên trai tráng khác đã lên đường nhập ngũ. Họ tạm gác lại những cánh đồng, những khu vườn cùng với gia đình để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Cậu bé Văn ngày nào giờ đã trở thành đồng chí Phạm Văn Văn, một trong những binh sĩ của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Sau khi miền Nam Việt Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn còn nhiều khó khăn do phải khắc phục hậu quả chiến tranh và ổn định các địa bàn mới được giải phóng. Trong bối cảnh đó, chính quyền Khmer Đỏ đã nuôi ý đồ tiến công Việt Nam. Vốn coi Việt Nam là một mối đe dọa, lực lượng Khmer Đỏ bắt đầu tiến công các khu vực biên giới và hải đảo của Việt Nam từ năm 1975.
Đồng chí Phạm Văn Văn, cùng với các đồng chí khác, hành quân vào chiến trường biên giới Tây Nam trong thời điểm chiến tranh leo thang với quân Khmer Đỏ những năm 1977-1978 . Ông được giao nhiệm vụ chiến đấu tại mặt trận Tây Ninh, cụ thể là khu vực xã Tân Lập, huyện Tân Biên. Đây được coi là một vùng đất lửa và là địa phương chịu thiệt hại nặng trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam.
Trong suốt quá trình chiến đấu, ông và các đồng đội cùng thực hiện hầu hết các nhiệm vụ tương tự bộ đội ở các mặt trận khác. Họ vừa phải đào hầm, củng cố trận địa, vừa luôn duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu và cơ động để ứng phó với mọi tình huống bất ngờ.
Ông và các đồng đội không thể sinh hoạt theo giờ giấc cố định. Họ phải chia ca tuần tra, trong khi những người còn lại tranh thủ ngủ trong hầm hoặc tại chốt để lấy lại sức, chuẩn bị cho một cuộc chiến dài hơi.
Bên cạnh giờ giấc sinh hoạt không ổn định, ông và các đồng đội còn phải đối mặt với thời tiết nắng nóng trong mùa khô, cũng như sự ẩm ướt trong mùa mưa cùng với những khó khăn do côn trùng cắn đốt. Đây cũng là tình trạng chung trên các vùng thuộc biên giới Tây Nam.
Khẩu phần ăn mà đồng chí Văn và các đồng đội chủ yếu là cơm. Khi giao tranh xảy ra, cơm thường được nắm thành từng phần để thuận tiện chuyển ra chốt chiến đấu. Ngoài thương vong do súng đạn, họ còn phải đối mặt với bệnh sốt rét và các bệnh ngoài da do thường xuyên phải sinh hoạt và chiến đấu trong điều kiện ẩm ướt cũng như điều kiện về thuốc men và chăm sóc y tế còn nhiều thiếu thốn.
Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa và đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, mỗi lần nhớ về những năm tháng chiến đấu cùng đồng đội, ông Văn vẫn không khỏi bồi hồi và man mác buồn khi nhớ đến những chiến trường khốc liệt vùng biên giới Tây Nam. Đồng thời, ông cũng cảm thấy tự hào vì những đóng góp và sự hy sinh của đồng đội đã góp phần làm nên cuộc sống hòa bình hôm nay.
Câu chuyện về cuộc chiến đấu và sinh hoạt trong thời chiến của đồng chí Phạm Văn Văn đã giúp cho những thế hệ con cháu tại địa phương hiểu hơn được sự gian khổ mà ông Văn cũng như toàn thể chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đã trải qua, để từ đó mỗi một đóng góp dù là nhỏ của họ, đã kết tinh lại, từ mỗi cá nhân, từ mỗi mặt trận, mỗi cuộc chiến, trở thành một tinh thần thống nhất. Tinh thần yêu nước và ý chí bảo vệ Tổ quốc của thế hệ cha ông đã, đang và sẽ tiếp tục được truyền lại cho các thế hệ mai sau.



