Tay Phải Giữ Súng, Ngực Kẹp Nòng: Ký Ức Lửa Đường 9
Thôn Liễu Kinh
Mùa xuân năm 1971, chiến trường Đường 9 - Nam Lào khói lửa ngút trời. Trận địa trên cao điểm 550 rung chuyển dữ dội dưới trận mưa pháo và đợt càn quét của xe tăng địch. Giữa khói đạn mù mịt, chiến sĩ Đặng Thọ Truật – người con vùng quê Nam Đàn, Nghệ An thuộc Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 4 (Sư đoàn 324) – cùng đồng đội gồng mình bám trụ từng gờ đá.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay sát mép hầm. Mảnh pháo văng ra găm nát bàn tay trái và xé rách vai phải của ông Truật. Máu phun ra đầm đìa, đau đớn đến xé thịt. Đồng đội vội lao đến định cõng ông lùi về tuyến sau cấp cứu, nhưng ông gạt đi: "Xe tăng địch đang lên, tôi chưa về được!". Ông tự xé dải áo quân phục, dùng răng phối hợp với bàn tay phải còn lành lặn tết chặt vết thương để cầm máu rồi tiếp tục ôm súng bám hầm.
Đúng lúc đó, tiếng xích sắt gầm rống rợn người áp sát. Hai chiếc xe tăng M41 của địch đang lừ lừ tiến lên, nã pháo thẳng vào đống đổ nát nhằm đè bẹp sức kháng cự cuối cùng. Súng B40 – vũ khí diệt xe tăng hiệu quả nhất lúc bấy giờ – đòi hỏi người lính phải dùng hai tay đỡ thân súng mới có thể ngắm bắn chính xác. Nhưng tay trái của ông Truật đã hoàn toàn buông thõng, không còn cảm giác.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ông Truật nảy ra một tư thế chưa từng có trong giáo án quân sự: Ông nằm nghiêng mình, dùng ngực và cằm kẹp chặt lấy thân súng B40 vào nách phải. Bàn tay phải còn lại vừa đỡ lấy tay cầm, vừa ép thân súng áp sát thân mình để giữ thăng bằng.
Khói bụi mờ mịt, chiếc M41 đi đầu lọt vào tầm ngắm. Ông nín thở, dùng cằm ghì chặt nòng súng, ngón tay phải nhấn cò.
Xoẹt! Bùng!
Quả đạn B40 lao thẳng vào giáp hông chiếc xe tăng, bùng lên một quầng lửa đỏ quạch. Chiếc M41 khựng lại rồi bốc cháy dữ dội. Không để chiếc thứ hai kịp phản ứng, ông Truật nén đau, dùng một tay thao tác nạp tiếp quả đạn thứ hai. Vẫn tư thế ngực kẹp nòng súng phi thường đó, ông bình tĩnh bóp cò. Chiếc xe tăng còn lại dính đạn đứt xích, gục tại chỗ. Trận càn bị bẻ gãy hoàn toàn.



