tay siết chặt báng súng AK đã tróc sơn
Tiếng tắc kè kêu đêm giữa rừng già Trường Sơn dường như chưa bao giờ dứt trong những năm tháng kháng chiến. Trong căn hầm âm sâu thẳm nồng nặc mùi đất ẩm và thuốc súng, người chiến sĩ trẻ Phạm Văn Cát – người con của mảnh đất thôn Đồng Trang, xã Hùng Lợi – ngồi bó gối, tay siết chặt báng súng AK đã tróc sơn.
Bên ngoài, pháo sáng của địch thỉnh thoảng lại vút lên, xé tan màn đêm, soi rõ những khoảng rừng bị cày xới nát vụn. Nhưng trong tâm trí người lính trẻ Hùng Lợi lúc ấy, hình ảnh hiện lên rõ nhất không phải là bom đạn, mà là dòng suối trong vắt trôi qua thôn Đồng Trang, là bóng dáng người mẹ già lưng còng bên bếp lửa sàn gỗ ngày ông lên đường.
Trận địa nơi đơn vị ông Cát bám chốt được mệnh danh là "tọa độ đen" – nơi bom B-52 và pháo hạm dội xuống không kể ngày đêm nhằm bẻ gãy tuyến đường huyết mạch tiếp tế cho chiến trường miền Nam.
Trận đánh giữ chốt: Có những ngày, tiếng nổ rung chuyển cả lòng đất kéo dài từ sáng sớm đến tận chiều tà. Ngay khi tiếng pháo vừa dứt, khói bụi còn chưa tan, ông Phạm Văn Cát cùng đồng đội đã lập tức nhô lên khỏi giao thông hào.
Mưu trí và kiên cường: Trước đợt phản công với bộ binh địch có xe tăng yểm trợ, ông Cát đã bình tĩnh bình tĩnh chờ đối phương tiến vào đúng tầm súng. Với sự mưu trí của người con trưởng thành từ núi rừng Tuyên Quang, ông cùng tổ chiến đấu linh hoạt di chuyển giữa các hầm pháo phụ, tung ra những quả lựu đạn chính xác, bẻ gãy liên tiếp 3 đợt càn quét của kẻ thù.


