TAY SÚNG "SĂN QUẠ SẮT" GIỮA RỪNG GIÀ
Anh hùng Pui Thu — người biến súng trường thành nỗi khiếp đảm của phi công Mỹ trên bầu trời Tây Nguyên.
TAY SÚNG "SĂN QUẠ SẮT" GIỮA RỪNG GIÀ
Nguồn trích dẫn ấn phẩm:
Ấn phẩm chính: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Việt Nam (Tập 2) – NXB Quân đội Nhân dân. Đây là bộ hồ sơ đầy đủ nhất về các cá nhân có thành tích đặc biệt xuất sắc.
Ấn phẩm bổ trợ: Lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước của quân và dân Tây Nguyên (1954 - 1975) – NXB Chính trị Quốc gia.
Tư liệu địa phương: Gương sáng anh hùng tỉnh Gia Lai – NXB Tổng hợp địa phương.
Trong những năm 1965 - 1967, vùng rừng núi Pleiku trở thành chiến trường trọng điểm. Quân Mỹ huy động máy bay trực thăng đổ quân và bắn phá dữ dội vào các buôn làng. Lúc bấy giờ, Pui Thu là một chiến sĩ du kích địa phương. Trong tay ông không có pháo cao xạ, không có tên lửa, chỉ có khẩu súng trường bộ binh cũ kỹ nhưng được chăm chút vô cùng cẩn thận.
Cái hay của Pui Thu là ông không bao giờ bắn bừa bãi. Ông dành hàng giờ đồng hồ để quan sát quy luật bay của trực thăng Mỹ: lúc nào chúng hạ thấp để đổ quân, lúc nào chúng nghiêng mình để quay đầu. Ông tính toán được độ trễ của viên đạn và tốc độ bay của máy bay địch bằng một trực giác nhạy bén của người thợ săn rừng già. Ông thường nói với anh em trong đội du kích: "Cái máy bay nó cũng có mắt, có tai, mình phải lừa cái mắt nó thì mới bắn trúng được cái bụng nó".
Một buổi chiều năm 1966, một biên đội trực thăng Mỹ lồng lộn quét bắn vào khu vực sản xuất của dân làng. Pui Thu lặng lẽ bò lên một mỏm đá cao, tựa lưng vào gốc cây cổ thụ để giữ chắc tay súng. Khi chiếc trực thăng dẫn đầu hạ thấp độ cao để chuẩn bị ném bom xăng, Pui Thu nín thở, căn chỉnh thước ngắm vào đúng vị trí buồng lái của phi công.
"Đoàng!" — chỉ một phát súng duy nhất. Viên đạn súng trường xuyên thẳng qua lớp kính, hạ gục phi công. Chiếc trực thăng mất lái, loạng choạng rồi đâm sầm vào vách núi, nổ tung thành một khối lửa khổng lồ. Cả buôn làng hò reo vang dội. Không dừng lại ở đó, trong suốt cuộc đời chiến đấu của mình, bằng cách đánh "tỉa" vô cùng điêu luyện, Pui Thu đã bắn rơi tổng cộng 9 máy bay các loại của quân Mỹ bằng súng trường.
Ông không chỉ là một tay súng giỏi mà còn là một tấm gương về sự bền bỉ. Có những lúc bị địch bao vây, ông nhịn đói, nhịn khát trong rừng nhiều ngày liền, chỉ uống nước sương trên lá để chờ thời cơ trả thù cho bản làng. Người dân Jrai tin rằng Pui Thu có đôi mắt của chim ưng và đôi tay của thần rừng nên mới có thể bắn trúng những con "quạ sắt" nhanh đến thế.
Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống bình dị nơi buôn làng, nhưng danh hiệu Anh hùng và những câu chuyện về tay súng huyền thoại Pui Thu vẫn luôn được các già làng kể lại bên bếp lửa hồng cho con cháu nghe đời đời.



