Tay súng tay cày trên những thửa ruộng quê hương
Khi nhắc đến khí thế thi đua "Ba sẵn sàng" và "Tay súng tay cày" năm 1965 trên mảnh đất Hoằng Hóa anh hùng, đôi mắt bác Lê Trần Tùng ở thôn Trù Ninh lại ánh lên niềm tự hào khôn tả và những ký ức không bao giờ phai mờ. Bác kể rằng vào thời điểm đó, hầu hết thanh niên trai tráng trong làng đều nô nức viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của thiêng liêng Tổ quốc, để lại hậu phương là các mẹ, các chị và những thiếu niên như bác ngày ấy vừa phải gánh vác việc đồng áng tăng gia sản xuất, vừa kiên cường cầm súng trực chiến bảo vệ bầu trời quê hương. Bác Tùng nhớ mãi hình ảnh các cô gái Trù Ninh vai vác cuốc, tay quàng súng trường bách phát bách trúng, vừa cày cấy quên mình trên những thửa ruộng ngập bùn lầy, vừa ngước mắt cảnh giác với máy bay địch lượn lờ thả bom phá hoại. Có những buổi trưa đang gặt lúa chạy bão thì máy bay phản lực Mỹ ập tới bắn phá, mọi người nhanh chóng buông liềm, nhảy xuống hầm trú ẩn cạnh bờ thửa rồi lại nhô lên tiếp tục công việc với quyết tâm "thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người". Lắng nghe những lời kể mộc mạc mà hào hùng ấy của bác Tùng, chúng tôi - những cán bộ Đoàn thanh niên xã nhà - cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Nhìn lại hiện tại, khi những cánh đồng lúa ở Trù Ninh nay đã được cơ giới hóa xanh mướt một màu, chúng tôi tự nhủ phải luôn nỗ lực học tập, lao động sáng tạo để xứng đáng với mồ hôi, xương máu mà các bác, các thế hệ đi trước đã đổ xuống để giữ gìn từng tất đất quê hương.
Khi nhắc đến khí thế thi đua "Ba sẵn sàng" và "Tay súng tay cày" năm 1965 trên mảnh đất Hoằng Hóa anh hùng, đôi mắt bác Lê Trần Tùng ở thôn Trù Ninh lại ánh lên niềm tự hào khôn tả và những ký ức không bao giờ phai mờ. Bác kể rằng vào thời điểm đó, hầu hết thanh niên trai tráng trong làng đều nô nức viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của thiêng liêng Tổ quốc, để lại hậu phương là các mẹ, các chị và những thiếu niên như bác ngày ấy vừa phải gánh vác việc đồng áng tăng gia sản xuất, vừa kiên cường cầm súng trực chiến bảo vệ bầu trời quê hương. Bác Tùng nhớ mãi hình ảnh các cô gái Trù Ninh vai vác cuốc, tay quàng súng trường bách phát bách trúng, vừa cày cấy quên mình trên những thửa ruộng ngập bùn lầy, vừa ngước mắt cảnh giác với máy bay địch lượn lờ thả bom phá hoại. Có những buổi trưa đang gặt lúa chạy bão thì máy bay phản lực Mỹ ập tới bắn phá, mọi người nhanh chóng buông liềm, nhảy xuống hầm trú ẩn cạnh bờ thửa rồi lại nhô lên tiếp tục công việc với quyết tâm "thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người". Lắng nghe những lời kể mộc mạc mà hào hùng ấy của bác Tùng, chúng tôi - những cán bộ Đoàn thanh niên xã nhà - cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Nhìn lại hiện tại, khi những cánh đồng lúa ở Trù Ninh nay đã được cơ giới hóa xanh mướt một màu, chúng tôi tự nhủ phải luôn nỗ lực học tập, lao động sáng tạo để xứng đáng với mồ hôi, xương máu mà các bác, các thế hệ đi trước đã đổ xuống để giữ gìn từng tất đất quê hương.



