"TAY SÚNG THÉP" TẠI NGÃ BA LONG HƯNG SINH TỬ
Đại tá Vũ Trung Thướng mang lại một hình ảnh vô cùng sống động về khí phách "vàng son" của những người lính bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Nếu Trần Minh Vân là người ở lại sau cùng, thì Vũ Trung Thướng là người đã viết nên huyền thoại tại "ngã ba chết" Long Hưng bằng những phát đạn B40 định mệnh, ngăn chặn ý đồ ngông cuồng của kẻ thù. Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị, khi mỗi tấc đất đều bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn, có những con người đã đứng vững như những thành đồng vách sắt. Đại
Đại tá Vũ Trung Thướng mang lại một hình ảnh vô cùng sống động về khí phách "vàng son" của những người lính bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Nếu Trần Minh Vân là người ở lại sau cùng, thì Vũ Trung Thướng là người đã viết nên huyền thoại tại "ngã ba chết" Long Hưng bằng những phát đạn B40 định mệnh, ngăn chặn ý đồ ngông cuồng của kẻ thù.
Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị, khi mỗi tấc đất đều bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn, có những con người đã đứng vững như những thành đồng vách sắt. Đại tá Vũ Trung Thướng – người Chính trị viên đại đội quả cảm – chính là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần "quyết tử để Tổ quốc quyết sinh". Ông không chỉ lãnh đạo đơn vị bằng mệnh lệnh, mà bằng chính hành động can trường, biến mình thành một lá chắn thép chặn đứng bước tiến của quân thù.
Cảm nhận về Vũ Trung Thướng trước hết là cảm nhận về bản lĩnh cá nhân xuất chúng và sự nhạy bén trong chiến đấu. Trận đánh tại Ngã ba Long Hưng đã đi vào sử sách như một biểu tượng của lòng dũng cảm. Trong khoảnh khắc quyết định, khi đại đội địch đang tìm cách cắm cờ lên Thành cổ để thực hiện âm mưu chính trị, Vũ Trung Thướng đã một mình sử dụng tới 6 quả B40. Sáu phát đạn ấy không chỉ tiêu diệt một đại đội địch, mà còn đập tan ý chí xâm lược của chúng, giữ vững màu cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Thành cổ. Đó là khoảnh khắc của một "tay súng thần" – nơi sự căm thù giặc dữ hóa thành độ chính xác tuyệt đối trong từng đường đạn.
Điều khiến chúng ta xúc động hơn cả khi nhắc về ông chính là những kỷ vật biết nói. Chiếc áo chiến sĩ rách vai vì mảnh đạn đang được trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam là một pho sử sống động. Nó kể về một thời đại mà cái chết nhẹ tựa lông hồng, nơi người lính ra trận với tâm thế sẵn sàng hiến dâng cả máu thịt. Với danh hiệu Anh hùng được phong tặng khi mới 29 tuổi và cơ thể mang đầy những mảnh đạn (thương binh 3/4), ông đã mang theo "dấu ấn chiến tranh" ấy vào cuộc sống đời thường như một niềm tự hào kiêu hãnh.
Sau chiến tranh, dù nghỉ hưu với quân hàm Đại tá, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của một "anh Bộ đội Cụ Hồ" giản dị tại mảnh đất Thanh Hóa. Từ một người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm tại Sư đoàn 390 đến một cựu chiến binh mẫu mực giữa đời thường, Vũ Trung Thướng đã chứng minh rằng: Anh hùng không chỉ nằm ở khoảnh khắc nổ súng, mà còn ở cách họ sống trọn đời với lý tưởng đã chọn.
Đọc về Anh hùng Vũ Trung Thướng, chúng ta thấy hiện lên một chân dung lẫm liệt: mạnh mẽ trong chiến đấu, khiêm nhường trong cuộc sống. Ông là niềm tự hào của quê hương Mỹ Đức, Hà Nội và là biểu tượng vĩnh cửu của thế hệ những người lính "quyết giữ Thành" năm ấy. Tên tuổi của ông mãi mãi gắn liền với Ngã ba Long Hưng khói lửa, nhắc nhở chúng ta về một thời đại hào hùng mà mỗi con người bình thường đều có thể làm nên những điều kỳ diệu vì độc lập, tự do.


