TÊN ANH HÙNG BÙI ĐÌNH CƯ – MỘT DẤU SON KHÔNG PHAI TRONG LỊCH SỬ
Lịch sử dân tộc Việt Nam là lịch sử của những con người biết đứng lên khi Tổ quốc cần.
Có những người đã hy sinh.
Có những người trở về.
Có những người tiếp tục sống một cuộc đời bình dị sau chiến tranh.
Nhưng tất cả đều có một điểm chung:
Họ đã cống hiến những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho đất nước.
Bùi Đình Cư là một trong những người như vậy.
Sinh năm 1927, quê ở Việt Tiến, Lâm Thao, Phú Thọ, ông nhập ngũ tháng 5 năm 1949. Chỉ trong khoảng năm năm, ông đã trực tiếp tham gia 9 chiến dịch lớn.
Từ một người lính, ông trưởng thành qua chiến trường.
Từ những trận đánh nhỏ, ông bước vào những chiến dịch lớn.
Từ người pháo thủ, ông trở thành cán bộ pháo binh.
Và cuối cùng, tên ông được ghi vào danh sách những người được Nhà nước tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng điều khiến chúng ta nhớ nhất về Bùi Đình Cư không phải là danh hiệu.
Mà là những hình ảnh.
Một người lính bò vào gần lô cốt địch giữa đêm tối.
Một ánh đèn pin nhỏ bé soi từng lỗ châu mai.
Một người lính vác nòng cối nặng 101kg dưới hỏa lực đối phương.
Một cán bộ pháo binh đưa pháo vào trận địa Him Lam.
Một người chỉ huy dẫn đồng đội vào cứ điểm Độc Lập thu hồi ba khẩu cối 120mm còn nguyên vẹn.
Những hình ảnh ấy mạnh hơn mọi lời ca ngợi.
Bởi chúng cho thấy một sự thật:
Người anh hùng được tạo nên từ những hành động cụ thể.
Không có chiến công nào tự nhiên xuất hiện.
Phía sau một loạt pháo là hàng trăm giờ luyện tập.
Phía sau một trận thắng là sự hy sinh.
Phía sau một danh hiệu là cả một quá trình.
Và phía sau tên tuổi Bùi Đình Cư là cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trong những năm tháng vô cùng gian khổ.
Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Bùi Đình Cư được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Từ đó, tên tuổi ông trở thành một phần của lịch sử pháo binh Việt Nam.
Nhưng lịch sử không chỉ để tự hào.
Lịch sử còn để nhắc nhở.
Nhắc chúng ta rằng hòa bình không phải món quà tự nhiên mà có.
Nhắc chúng ta rằng độc lập phải được bảo vệ.
Nhắc chúng ta rằng mỗi thế hệ đều có trách nhiệm với đất nước.
Nhắc người trẻ rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi được sống có mục tiêu, có lý tưởng và biết cống hiến.
Bùi Đình Cư đã đi qua cuộc đời.
Nhưng những gì ông để lại vẫn còn.
Tiếng pháo Điện Biên đã lùi xa.
Những chiến hào đã phủ màu thời gian.
Những người lính năm xưa đã trở thành một phần của lịch sử.
Nhưng tinh thần của họ vẫn sống.
Tên Bùi Đình Cư vẫn còn được nhắc đến.
Không phải để dựng một tượng đài bằng đá.
Mà để dựng một tượng đài trong lòng người.
Một tượng đài của lòng yêu nước.
Một tượng đài của ý chí kiên cường.
Một tượng đài của tinh thần trách nhiệm.
Một tượng đài của người lính Việt Nam.
Và mỗi khi nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ, mỗi khi nhắc đến những người lính pháo binh đã góp phần làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, chúng ta có quyền tự hào nhắc đến một cái tên:
Bùi Đình Cư – người Anh hùng của trận địa pháo, người đã dùng tuổi trẻ, lòng dũng cảm và trí tuệ của mình góp phần viết nên một trang sử vàng của dân tộc Việt Nam.


