Tên bài viết: Má Tám Trầu — Người mẹ của vùng đất thép
Tên bài viết: Má Tám Trầu — Người mẹ của vùng đất thép
Nội dung:
Ở vùng Củ Chi, mảnh đất mà người ta thường gọi là "đất thép thành đồng", có một người mẹ mà tên bà gắn liền với từng tấc đất, từng đoạn địa đạo, từng vết đạn còn in trên thân cây. Người dân quanh vùng gọi bà bằng nhiều cái tên thân thương: "Má Tám Rành", "Bà Mẹ Củ Chi", "Bà Mẹ Đất Thép", hay đơn giản nhất là "Má Tám Trầu" — vì suốt đời bà chưa bao giờ rời miếng trầu trên môi.
Bà Nguyễn Thị Rành chào đời năm 1900 trong một gia đình nông dân nghèo ở ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Hóc Môn, tỉnh Gia Định — nay thuộc huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh. Từ nhỏ, bà đã lớn lên trong không khí sục sôi của phong trào yêu nước, chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giặc. Tâm hồn người con gái Phước Hiệp ấy sớm thấm đẫm ý chí kiên cường của đất và người nơi đây.
Bà lấy chồng, sinh con, tần tảo nuôi gia đình như bao người mẹ khác ở vùng quê nghèo. Nhưng chiến tranh không để bà yên. Từ năm 1947 đến năm 1969, trong 22 năm đó, bà phải đau đớn chịu cảnh tre già khóc măng non khi 8 người con trai yêu quý lần lượt ra đi mãi mãi không về — các anh Dúng, Sóc, Vẻ, Hè, Huội, Sướng, Nâng, Luôn — theo tiếng gọi của non sông.
Tám lần nhận hung tin. Tám lần người mẹ ấy nuốt nước mắt vào lòng.
Nhưng bà không gục. Mẹ đồng hành cùng nhiều trận đánh của dân quân du kích. Ít ai ngờ trong hàng trăm cây số địa đạo Củ Chi ẩn mình trong lòng đất còn in dấu bàn tay bền bỉ của mẹ Rành một thời xung phong đào địa đạo cho đàn con ẩn náu, đánh giặc.
Bà đã đào hầm nuôi giấu hàng trăm cán bộ, cất giấu vũ khí, tiếp tế cho du kích, động viên con cháu vào bộ đội, tham gia đấu tranh chính trị trực diện với quân địch. Sau đó, bà bị địch bắt và tra tấn dã man, giam lỏng trong nhiều ngày nhằm gây sức ép buộc các con trai ra đầu hàng, nhưng không thu được kết quả gì nên đành thả tự do cho bà.
Đau thương và mất mát là thế, nhưng bà vẫn không chùn bước. Những đứa cháu trai của bà lại tiếp tục lên đường đánh giặc, tiếp bước những người cha, người chú anh hùng. Và bà lại một lần nữa đứng ở cửa, tiễn cháu đi như đã từng tiễn con — lòng đau nhưng mắt không nhòa lệ trước mặt chúng.
Gia tài của "Bà mẹ Củ Chi" được lồng trong tủ kính là 5 cái chén đĩa, 1 cây đèn bão, 1 cái cối giã trầu bằng đồng bé tẹo và một xấp dày giấy báo tử. Không vàng bạc, không ruộng đất — chỉ có những tờ giấy trắng đen ghi tên các con hy sinh, và chiếc cối trầu vẫn nguyên vẹn như ngày bà còn sống.
Ngày 6 tháng 1 năm 1978, Chủ tịch nước và Quốc hội quyết định tuyên dương danh hiệu "Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam" dành cho bà — người đã biểu hiện tấm gương sáng tuyệt vời của bà mẹ Việt Nam với sự hy sinh cao cả, một lòng một dạ kiên trung với dân với nước. Năm 1994, bà tiếp tục được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Ngày 26 tháng 1 năm 1979, bà Nguyễn Thị Rành mất vì tuổi cao, sức yếu. Bà ra đi trong yên lặng, như cách bà đã sống — lặng lẽ, bền bỉ và không một lần khuất phục.
Hôm nay, con đường nối từ trung tâm TP. Hồ Chí Minh đến vùng Đất thép Củ Chi được mang tên Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Rành. Mỗi ngày, hàng nghìn người đi qua con đường ấy — có thể không ai nhớ tên bà, nhưng chính bà và những người mẹ như bà đã mở ra con đường đó, bằng nước mắt, bằng xương máu của tám người con.
Đất thép Củ Chi trường tồn. Và tên Má Tám Rành sẽ mãi là một phần của mảnh đất ấy.



