Tên bài viết: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" -- Tiếng hô từ mảnh đất giới tuyến
Câu chuyện về Anh hùng LLVTND Nguyễn Viết Xuân -- người con của Vĩnh Linh, Quảng Trị -- đã hy sinh năm 1964 và để lại câu nói bất hủ "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!", trở thành biểu tượng tinh thần bất khuất của vùng đất giới tuyến.
Tiếng hô vang giữa lửa đạn
Trên mảnh đất Vĩnh Linh -- nơi từng là tuyến đầu của miền Bắc xã hội chủ nghĩa, chiến tranh không chỉ là ký ức trong sách vở mà còn in hằn trong từng địa danh, từng nghĩa trang, từng mái nhà.
Giữa vùng đất ấy, năm 1934, Nguyễn Viết Xuân ra đời tại xã Vĩnh Thủy, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Ông lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa. Từ rất sớm, ông đã tham gia quân đội, trở thành cán bộ chính trị trong đơn vị pháo cao xạ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến đấu ác liệt chống máy bay Mỹ, đơn vị của ông bị địch tập kích dữ dội. Bom đạn trút xuống, khói lửa bao trùm trận địa. Một số chiến sĩ trẻ dao động khi hỏa lực đối phương quá mạnh.
Giữa thời khắc sinh tử ấy, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã đứng bật dậy giữa trận địa, tay chỉ về phía máy bay địch và hô lớn:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô vang dội át cả tiếng bom rơi. Đó không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu. Đó là lời hiệu triệu của lòng dũng cảm, là sự khẳng định niềm tin tất thắng.
Ngay sau đó, ông bị trúng đạn và anh dũng hy sinh khi mới 30 tuổi.
Sự hy sinh của ông đã tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội giữ vững trận địa. Năm 1965, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Không chỉ là một câu nói
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" vẫn được nhắc lại trong sách giáo khoa, trong các buổi sinh hoạt Đoàn, trong những chuyến hành trình về nguồn.
Tại Quảng Trị hôm nay, khi đứng bên cầu Hiền Lương, khi bước qua Thành cổ, khi viếng Nghĩa trang Trường Sơn, người ta hiểu rằng lịch sử không xa vời. Nó nằm trong chính mảnh đất mình đang đứng.
Nguyễn Viết Xuân không chỉ đại diện cho tinh thần chiến đấu của một đơn vị pháo cao xạ. Ông là biểu tượng của khí chất con người Quảng Trị -- kiên cường, bất khuất trước gian khổ.
Giữ gìn ký ức -- giữ gìn tương lai
Nếu những câu chuyện như của Nguyễn Viết Xuân không được kể lại, lịch sử sẽ dần trở thành những con số khô khan. Nhưng khi câu chuyện được truyền đi bằng cảm xúc, bằng sự trân trọng, ký ức sẽ sống mãi.
Việc ghi lại câu chuyện của ông hôm nay không chỉ để tưởng nhớ một anh hùng. Đó còn là cách thế hệ trẻ Quảng Trị tiếp nối mạch nguồn lịch sử của quê hương mình.
Trong thời bình, chúng ta không còn nghe tiếng bom rơi. Nhưng mỗi khi đối mặt với thử thách của cuộc sống, câu nói năm xưa vẫn vang lên như một lời nhắc nhở:
Hãy đối diện khó khăn một cách thẳng thắn. Hãy sống bản lĩnh. Hãy xứng đáng với mảnh đất đã từng đỏ lửa.



